Bên cạnh, một cung nhân “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống.
Tân Di: ?
Ồn ghê.
Cậu cũng như bị dọa, phịch một cái ngồi ngay lên mũi giày của Cốc Lương Trạch Minh. Đôi mắt tròn sáng ngây ngốc nhìn hắn, hỏi hệ thống: “Không phải nói hắn là minh quân sao, sao lại hung dữ thế meo.”
Minh quân?
Cốc Lương Trạch Minh nghe thấy câu này, thoáng cười như không cười liếc Tân Di một cái. Đến cả thần tử khéo nịnh nhất của hắn cũng không dám tâng bốc như vậy trước mặt, nếu không phải con mèo này ngốc nghếch, e là hắn còn tưởng là cố ý nói ra.
Khi còn ở Đông cung, hắn đã bình định Bắc cương, trên tay nhuốm không biết bao nhiêu máu, ân uy đều đủ, nhưng chẳng ai dám nói thẳng những lời chỉ có thể khen khi hắn chết rồi.
Miệng lưỡi trơn tru.
Cốc Lương Trạch Minh bình tĩnh nói: “Trải kín thảm trong điện.”
“Không cần đâu” Tân Di nghiêm túc meo meo: “Giờ bế luôn cũng được meo, không cần thảm nữa.”
Hắn nhìn con mèo đang mong chờ một lúc, chậm rãi mở miệng: “Ngươi còn muốn trẫm thay y phục lần nữa?”
Tân Di: Hừ.
Cậu xoè móng dưới chân, rất không hài lòng, con người này nói chuyện thật khó nghe.
“Nghe không hiểu” Tân Di meo meo vừa nói vừa bấu vào vạt áo ngoài của hắn định leo lên “Ngài nghe không hiểu tôi, tôi cũng nghe không hiểu ngài meo, nhưng chắc chắn trong lòng ngài rất muốn bế Tân Di.”
Đang leo thì tai cậu bỗng giật giật, bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Đúng lúc ấy, Từ Dụ đi ra, rồi quay vào bẩm báo với Cốc Lương Trạch Minh là Huyền Tứ cầu kiến.
Tuyên Tự chính là Huyền Kính Vệ được phái đi điều tra chuyện tham ô.
Cốc Lương Trạch Minh phân tâm một chuý, Tân Di thừa cơ bấu vào vạt áo định leo lên, nhưng chân quá ngắn, mới được nửa đã sắp rớt xuống đất.
Thảm đã được dọn, Cốc Lương Trạch Minh đưa tay đỡ, đặt nó lên đùi mình.
Hắn gõ nhẹ gáy mèo: “Ngoan ngoãn, không thì ném ngươi ra ngoài.”
Nói xong, bàn tay vẫn đặt ở gáy nó, nhẹ nhàng vuốt hai cái, rồi bảo Tuyên Tự: “Nói.”
Tuyên Tự quỳ một gối trước điện, cúi đầu tường thuật:
“Bệ hạ, thần cùng Cố đại nhân đi đến đê, đất đê ẩm nhão, có hai chỗ đã mềm nhũn không chịu nổi, dường như nhiều năm chưa tu sửa. Cố đại nhân đã dẫn người đi kiểm tra nơi khác.”
Cố Trạch là học giả xuất sắc do Cốc Lương Trạch Minh một tay đề bạt, nay là một trong các ngự sử đang được thánh sủng. Vài ngày trước tình cờ phát hiện đê xuống cấp, nên bị phái đi tiếp tục điều tra.
Nghe Tuyên Tự bẩm, gương mặt như bạch ngọc của Cốc Lương Trạch Minh thoáng vẻ lạnh lẽo.
Thái Châu mưa không nhiều, nhưng chỉ một hai lần cũng dễ gây lũ lụt. Sông Hoàng Hà vỡ đê, thời tiên hoàng đã bao lần gây loạn, đến tay hắn mới yên ổn vài năm mà giờ lại tái diễn.
Chẳng thà do yêu quái gây ra.
“Cái gì cũng vơ vét được” hắn nói nhỏ, cúi đầu nhìn con mèo trắng đang vươn móng ra có vẻ hứng thú với tấu chương trên bàn, nhẹ giọng: “Còn không thông minh bằng một con mèo.”
Mấy người trong điện vô thức nín thở, bầu không khí lập tức trở nên yên ắng đến mức quái dị.
Tân Di bị gọi tên: ?
Cậu quay đầu lại, thấy Cốc Lương Trạch Minh đang cúi đầu nhìn mình.
Lông mi hắn dài đến mức có chút kỳ lạ, đôi mắt đen thuần sâu thẳm tĩnh lặng như vực sâu, lẳng lặng nhìn cậu.
Toàn thân Tân Di dựng hết lông, lông trên sống lưng xù hết cả lên.
“Cứ làm theo danh sách, giam giữ toàn bộ họn họ lại” Cốc Lương Trạch Minh thu lại ánh mắt “Nếu để chạy mất một người, lấy mạng các ngươi mà đền.”
Tuyên Tự: "Vâng"
Tân Di nghe vậy mới nhớ ra mình còn chuyện chính phải làm, liền vươn móng ra gẩy gẩy mấy cái nhưng không với tới danh sách phía trên.
Đáng ghét, không thể bắt giam người được.
Cậu sốt ruột, động tác hơi mạnh, lông mềm trên chóp tai cứ cọ vào lòng bàn tay của Cốc Lương Trạch Minh, lại bị hắn túm gáy đặt ngay ngắn lại.
“Lại bày trò gì nữa?” Giọng hắn vẫn còn vương chút lạnh lẽo chưa tan“Ngoan đi.”
Tân Di không phải đang chơi, khẽ lắc đầu. Hệ thống trong đầu cậu cũng run rẩy nhắc:
【Cốc Lương Trạch Minh sắc mặt u ám như mây đen, trong cơn giận đã giam hơn ba mươi quan viên, trong đó bốn người chết trong ngục. Tân Di, hay là chúng ta tạm yên lặng chút nhé.】
Tân Di cố quay đầu lại muốn xem “mặt như mây đen” là thế nào, nhưng lại bị hắn ấn xuống.
“Còn động nữa trẫm lột da ngươi, cuộn với thảm rồi quẳng ra ngoài.”
Tân Di: ?
Bắt nạt mèo.
Cậu đặt một bàn chân lên mu bàn tay của hắn. Cậu là mèo có kinh nghiệm phong phú trong việc thuần hóa loài người.
Cốc Lương Trạch Minh khựng lại, dường như không ngờ tới phản ứng này, rồi thấy yêu quái kia vặn vẹo người, dùng sống lưng cọ cọ vào lòng bàn tay mình, từ cổ họng phát ra tiếng “meo meo” lấy lòng.
Hắn lạnh giọng: “Vụng về.”
Tân Di vẫn “meo meo” thêm hai cái.
Dù nói thế nhưng Cốc Lương Trạch Minh vẫn thả tay đang giữ nó, thấy con mèo quay đầu lại liếc hắn một cái như ăn trộm, rồi nhảy lên bàn.
Hắn muốn xem yêu quái này định làm gì.
Tân Di lên bàn định xé danh sách, nhưng vừa đặt chân lên thì sững người.
Trên bàn là một chồng tấu chương dày cộp xếp cạnh mép bàn, cao gần bằng cả cậu. Cứ như nếu đổ xuống thì sẽ đè chết mình.
Cậu ngạc nhiên lùi lại hai bước, hóa ra Cốc Lương Trạch Minh vừa thong thả nghe báo cáo vừa lật xem thứ này là đang làm việc.
Cậu ngơ ngơ quay đầu nhìn hoàng đế, thấy hắn chống cằm ngồi một bên, mái tóc đen tuyền rủ bên tai, vài lọn vắt trên vai như một con rắn đang nằm phục, ánh mắt như đang chờ xem nó giở trò gì.
Phát hiện Cốc Lương Trạch Minh không định để ý tới mình, Tân Di duỗi móng lôi xuống một bản tấu.