Tai Tân Di hơi động, Từ Dư hả? Không phải người bên cạnh hoàng đế sao?
Nữ quan khó xử nhìn con mèo cảnh giác với họ, đưa tay định bắt, nhẹ giọng dỗ: “Tổ tông nhỏ, ra đây nào.”
Tân Di tránh khỏi bàn tay nữ quan, ngẩng cao đầu, đường hoàng bước vào cái l*иg nhỏ.
Ở một nơi khác, phương trượng chùa Không Giác vội vã tới hành cung, lập tức được Từ Dư sắp xếp cho tắm rửa thay y phục.
Chuyện đương kim thánh thượng không hứng thú với việc thần quái ai ai cũng biết. Ban đầu phương trượng Diệu Không còn chưa hiểu vì sao được triệu kiến, cho tới khi nghe công công bên cạnh hoàng đế nói rằng Bình Vương gần đây bắt được một con mèo từ sau núi dâng lên thánh thượng, liền lập tức hiểu ra.
Ông vội vã theo Từ công công men theo lối nhỏ đi tới. Chỉ thấy trong sân sau có một thanh niên đứng yên, trên người khoác gấm vàng, dáng người tao nhã như trúc xanh, nhưng lại vô cùng uy nghiêm khiến người ta không dám nhìn lâu.
Phương trượng Diệu Không lập tức niệm Phật hiệu: “Diệu Không bái kiến bệ hạ.”
Cốc Lương Trạch Minh thản nhiên: “Miễn lễ, ban tọa.”
Hai người ngồi dưới gốc cây, Cốc Lương Trạch Minh gọi phương trượng lại trò chuyện, không biết họ nói gì. Khi nữ quan xách l*иg đi tới, hệ thống từ xa đã nghe họ nhắc tới “yêu quái”.
Đến gần hơn, Tân Di cũng nghe thấy Cốc Lương Trạch Minh chậm rãi lặp lại: “Trộm long khí?”
Cậu lại mơ màng, trở mình đổi tư thế nằm. May quá meo, cậu đâu có trộm thứ đó.
“Nếu thường xuyên tiếp xúc, e rằng sẽ bị đánh cắp.” Phương trượng chắp tay, hơi cúi mình: “Bệ hạ là chân long thiên tử, gánh vác phúc lộc của muôn dân, yêu quái dòm ngó cũng chẳng có gì lạ.”
Từ Dư đứng bên toát mồ hôi lạnh, Bình Vương dâng lên con mèo mắt uyên ương lông trắng muốt này, có lẽ chỉ vì thấy lạ. Chứ nếu gã biết trước chuyện này, đây chẳng phải là tội khi quân tổn hại long thể hay sao?
Cái l*иg được phủ bên ngoài một tấm gấm che gió, chắn tầm nhìn của Tân Di.
L*иg lắc lư khiến Tân Di nhớ lại cảm giác lúc vừa xuyên qua đây, hơi như say sóng.
Cậu dí mũi vào song sắt, bên ngoài phủ tấm lụa thoang thoảng mùi hương, chẳng ngửi được chút không khí tươi mới nào.
Lại muốn ói rồi.
Cậu yếu ớt “meo” với hệ thống: "Có thể mở cho tôi cái buff chống say không?"
Đúng mười ngày kể từ lần trước, hệ thống cuống cuồng lật danh sách: 【Không có chống say, để tôi mở thử cái buff hộ thể xem sao.】
Tân Di đồng ý, nhưng qua một phút vẫn chẳng thấy gì.
Cậu bắt đầu “meo meo meo” mắng người, hệ thống ngoan ngoãn chịu mắng, dữ liệu vùn vụt gửi báo lỗi lên cấp trên.
Vì thế khi Cốc Lương Trạch Minh vén rèm lên, thứ hắn thấy là một con mèo nằm ngửa trong l*иg, trông như “ngươi nuôi không tốt, ta lại sắp chết nữa rồi đây này”.
Hắn theo phản xạ cau mày, Từ Dư cũng trông thấy, sắc mặt biến đổi liền quay đầu quát:
“Bấy nhiêu ngày mà các ngươi nuôi ra cái bộ dạng này sao?”
Nữ quan hoảng hốt quỳ xuống: “Lúc cho vào l*иg vẫn khỏe mạnh, chắc là không quen nên mới uể oải như vậy.”
Tân Di yếu ớt giơ móng vuốt, lại thấy vị hoàng đế từng chạm vào cậu rồi phải lau tay kia, lần này lại đưa tay nắm lấy móng của cậu.
Cốc Lương Trạch Minh hạ mắt, có phần không ưa bộ dạng này, cũng chẳng biết thế này có dính được chút long khí không.
Tân Di đã quen với việc loài người lén chạm vào móng và đầu mình, nên bình tĩnh để hắn cầm tay, đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi ngẩn ra.
Hệ thống cũng sững lại.
Theo kịch bản hệ thống suy đoán, hoàng đế sẽ nghe tin tham ô ở chính điện, giận dữ chửi mắng, quan viên quỳ lạy đến mức máu nhuộm đỏ gạch vàng.
Gạch đâu? Ở đây toàn bùn mà!
Tân Di cũng không thấy viên gạch nào.
Cậu nhìn quanh, yếu ớt hỏi hệ thống: “Hoàng đế phát hiện tham ô ở đây sao?”
Động tác của Cốc Lương Trạch Minh khựng lại.
Tham ô?
Mấy ngày trước hắn mới biết đê điều của triều đình bị hỏng, đã lệnh Cố Trạch cùng Huyền Kính Vệ tra án, sự việc còn chưa có manh mối. Thế mà con yêu quái này lại như biết rõ chuyện.
Bóng tối lướt qua giữa hàng lông mày hắn. Không rõ là con mèo này làm trò, hay lại có kẻ hồ đồ khác.
Vừa nghĩ tay hắn hơi dùng sức, bóp nhẹ miếng đệm thịt hồng mềm mại của Tân Di.
Có vẻ cảm giác không tệ, hắn lại bóp thêm cái nữa.
Tân Di lập tức bừng tỉnh.
!
Đây là hành vi quấy rối mèo đó!