Chương 1

Cái lò sưởi ấm áp đặt ở góc, cả đại điện sáng sủa ấm áp, trong không khí còn thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ. Hai bên đại điện, sau các án thư, không ít thần tử đang cung kính quỳ.

Một cái l*иg bát bảo bằng vàng lớn được mấy người lực lưỡng khiêng vào đặt chính giữa điện, tấm vải vàng nhạt phủ trên bị vén lên.

Có giọng nam mang theo giận dữ quát: “Chăm sóc kiểu gì vậy, mang ra thế này chẳng phải làm bẩn mắt bệ hạ sao!”

Dữ quá.

Tân Di bị tiếng quát làm tỉnh.

Con mèo trắng trong l*иg trở mình một cái, mơ mơ màng màng, Tân Di cảm thấy như mình đang ngồi thuyền lênh đênh trên biển, lắc lư không ngừng.

Chẳng lẽ do hôm qua ăn quá nhiều hạt khô, bây giờ muốn ói.

Gần đây thánh thượng bị nhiễm lạnh, xung quanh đều dựng màn dày, khi người hầu bê l*иg đến gần, tổng quản thái giám bế con mèo từ trong l*иg ra, dâng lên trước mắt thánh thượng.

Tân Di lờ mờ cảm giác có người xoa đầu mình hai cái, rồi buông tay.

Đầu óc cậu choáng váng. Vừa mất đi lực đỡ, đầu con mèo liền nghiêng sang một bên, lè lưỡi ra, trông như không còn hơi thở.

Tay hoàng đế khựng lại, con mèo nhìn hắn một cái như đang thúc giục, đợi mãi vẫn không thấy tay đưa lại.

Giọng nam thanh nhẹ, hờ hững hỏi: “Đây chính là thụy thú mà Bình vương dâng lên sao?”

Cả đại điện im phăng phắc, con mèo mở mắt ra, lộ ra đôi mắt dị sắc xanh lam và vàng, toàn thân trắng tinh không có một sợi lông tạp.

Con mèo trắng thần thánh mang theo khí thế thần bí này khiến các đại thần xung quanh không khỏi nín thở.

Đầu mèo trắng xóa, lông lộn xộn, yếu ớt kêu lên một tiếng “meo”, sau đó nghiêng đầu ói ra tại chỗ.

Đại điện lập tức xôn xao, có người vội vàng bước lên xử lý vết bẩn nhỏ trên thảm, người đàn ông quỳ đầu tiên bên trái lập tức dập đầu nhận tội.

Người trên cao đứng dậy rời đi, mấy chục thị vệ cùng rời khỏi, chỉ trong chốc lát, hơn nửa đại điện trống không, trở nên lạnh lẽo tiêu điều.

Đợi hoàng đế đi rồi, người đàn ông mặc vương phục đang quỳ mới đứng dậy.

Sắc mặt hắn u ám nhìn con mèo trắng đang hấp hối: “Con súc sinh này sao vậy?”

Người hầu bên cạnh đáp: “Có lẽ mấy ngày nay trời âm u mưa nhiều, nó bị nhiễm lạnh, thân thể yếu ớt, không chịu nổi rét.”

Nghe vậy, sắc mặt vương gia càng thêm nặng nề: “Không phải yêu quái sao?”

Đây là con vật mà thị vệ dựa theo lời một vị pháp sư, tốn nhiều công sức mới bắt được ở rừng sau chùa Trường Sơn. Người hầu quan sát sắc mặt vương gia, nhẹ giọng nói: “Dù sao cũng chỉ là súc sinh, sao có thể so với con người được?”

Bình vương nghe xong, sắc mặt dịu lại đôi chút: “Trước tiên mang xuống, bản vương xem thử ý của bệ hạ đã.”

Mấy tên tùy tùng vội vàng khiêng cái l*иg sắt to nặng đến phòng chứa củi phía sau.

Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, hành lang bên ngoài toàn là tiếng bước chân vội vã, tiếng khóa sắt và song sắt va vào nhau vang lên leng keng.

Tân Di lảo đảo đứng dậy đi vài bước trong l*иg.

Meo, thật kỳ lạ, sao mình lại biến thành mèo rồi.

Hôm qua cậu không ăn thanh pate mèo, cũng không lén uống rượu của con người, sao lại biến về nguyên hình rồi.

Nhưng hôm qua cậu không lén uống rượu mà, sao đầu lại đau vậy.

Còn nữa, vừa rồi cái con người không biết từ đâu xuất hiện kia lại không xoa cậu!

Cái l*иg bát bảo bằng vàng khắc men chạm dây vàng cầu được từ đảo tiên ngoài biển đã bị thay thành l*иg sắt to từng dùng để nhốt chó ở hậu viện, lớp lụa dày lót bên trong cũng biến mất.

Tân Di cẩn thận bước thêm vài bước, nhìn quanh môi trường xa lạ, ngay sau đó trong đầu vang lên một âm thanh kỳ lạ.

【Tinh.】

Toàn thân Tân Di lập tức dựng hết lông, ngay tại chỗ cong người lại, phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.

Tiếp đó, trong đầu cậu vang lên một giọng nói.

【Ghép nối thành công! Nhiệm vụ đã kích hoạt, giá trị yêu phi hiện tại: 0,】giọng nói trong đầu lạnh lẽo như máy móc, dù mang giọng điệu vui vẻ nhưng vẫn nghe rất kỳ quái【Chúc mừng ký chủ đã thành công tải vào thế giới cổ đại.】

Tân Di từng sống trong xã hội loài người một thời gian, đương nhiên cũng đã xem qua đủ loại phim truyền hình kỳ lạ.

Nghe thấy câu đó, cậu khó tin chống nửa người dậy, nhìn quanh cái l*иg sắt đen sì và căn phòng âm u, trên gương mặt mèo nhỏ xíu lại lộ ra vẻ đờ đẫn đầy tính người.

Cái ổ siêu to của cậu, ghế sofa siêu sang và con robot tự động dọn lông mèo đều không còn nữa.

Đều không còn nữa!

Không tin đâu. Mấy con muỗi tinh xạo ke lừa mình thôi!

Tân Di vùi đầu vào hai chân trước, vài giây sau, cậu nhắm mắt kêu “meo meo” mấy tiếng, rồi duỗi thẳng hai chân trước, ngáp dài một cái, chuẩn bị bò lên chiếc ghế nhỏ ngoài ban công để nằm ngủ.

Kết quả đầu đập thẳng vào song sắt bên cạnh.

Là thật rồi.

Cơn đau rốt cuộc cũng khiến Tân Di tỉnh táo hơn một chút.

Trong khoảnh khắc, Tân Di nhớ lại tối qua khi tăng ca xong xuống lầu, hình như cậu bước hụt chân.

Khi đó trong đầu cậu xuất hiện một giọng nói, nói rằng cậu đã ngã chết, nhưng vì phát hiện cậu là mèo yêu, nên cho cậu một cơ hội hồi sinh.

Lúc ấy mèo con liền nhắm mắt nói “được”, đợi ngủ dậy rồi tính tiếp.

【Là thật đấy, chúng ta đã được liên kết rồi】giọng hệ thống sôi nổi phấn khích 【Chào mừng đến với thế giới cổ đại!】