Là một con mèo yêu sống ở thời hiện đại, Tân Di mỗi ngày đều chăm chỉ đi làm, tự kiếm đồ ăn cho mình. Sau một tai nạn ngoài ý muốn, Tân Di mở mắt ra phát hiện mình đã biến thành một con mèo con chỉ bi …
Là một con mèo yêu sống ở thời hiện đại, Tân Di mỗi ngày đều chăm chỉ đi làm, tự kiếm đồ ăn cho mình.
Sau một tai nạn ngoài ý muốn, Tân Di mở mắt ra phát hiện mình đã biến thành một con mèo con chỉ biết kêu meo meo.
Hệ thống nói cậu là mèo yêu trăm năm khó gặp, hiện đang bị một vị vương gia có ý đồ mưu phản tặng cho hoàng đế đương triều, mà nhiệm vụ duy nhất của cậu là mê hoặc hoàng đế và lật đổ triều đại nhà Tấn!
Tân Di ngẩng đầu nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, người được đồn là dựa vào chính bản lĩnh của mình mà chống đỡ triều Tấn vốn đã nên diệt vong, lại còn lau tay sau khi sờ mình, rồi lại cúi đầu nhìn măng cụt trắng mềm của mình.
Mê hoặc hắn? Tôi á?
“…”
Tân Di len lén quan sát vị minh quân truyền thuyết này một thời gian, phát hiện hắn nhìn qua chính trực, tính cách cũng rất tốt.
Từ đó về sau, Cốc Lương Trạch Minh làm việc thì cậu quậy phá, Cốc Lương nghỉ ngơi thì cậu chạy nhảy, Cốc Lương Trạch Minh xử lý đại thần…
Tân Di vừa mới nuôi được lá gan lớn, giẫm lên tấu chương nhìn thấy các đại thần bị xử lý, lập tức sợ hãi chui loạn khắp nơi.
Cốc Lương Trạch Minh đang tức giận, cúi đầu lại thấy mèo con đang cắm đầu cắm cổ chui khắp nơi dưới đất, suýt nữa chui vào vạt áo mình.
Làm gì vậy, làm nũng à?
Hắn lạnh mặt, cúi người bế con mèo đang chui loạn lên, mặc cho nó vùi đầu chui vào tay áo.
Tân Di run rẩy, cái đuôi lông trắng mượt cũng chui vào theo.
Đáng sợ quá, cho tôi trốn một chút nha.
Các đại thần phát hiện gần đây bệ hạ của bọn họ dường như đã thay đổi đôi chút.
Trước đây khi đối diện với tội thần, Cốc Lương Trạch Minh đều sai Đại Lý Tự thẩm vấn kỹ càng, sau đó kéo ra ngoài đánh chết ngay lập tức.
Nhưng hiện tại, trước tiên hắn lại giơ tay che con mèo ngồi trên án thư đang giơ chân liếʍ bụng, rồi kêu người bịt miệng tội thần trước, sau đó mới kéo đi đánh.
Đăng cơ mười bảy năm, Cốc Lương Trạch Minh chưa từng vắng mặt bất cứ buổi thượng triều lớn nhỏ nào, vậy mà gần đây lại hoãn lại hai lần, lúc lên triều tay áo còn phồng lên một cục đáng ngờ.
Quần thần khấu đầu, vị đại thần có thâm niên nhất từ Ty Thiên Giám dâng lên một cuộn trục từ thời Thái Tổ, trên đó viết: “Hậu thế sẽ có yêu quái hại nước, trong cấm cung không được phép có bất kỳ vật nuôi nào.”
Vị đế vương trên cao dường như mỉm cười.
“Luật lệ cũ kỹ, trẫm đã bãi bỏ hết rồi.” Hoàng đế vừa nói, tay vừa lơ đãng vuốt ve con mèo dưới tay, chiếc vòng cổ màu vàng trên cổ nó thoắt ẩn thoắt hiện.
Hoàng đế nhẹ nhàng nói:
“Giữ được một con yêu quái đâu có dễ, các khanh, hãy thông cảm cho trẫm một chút đi.”
Sau khi triều thần lui hết, Tân Di nghiêng đầu, vừa liếʍ móng vừa tò mò kêu meo meo.
“Giữ yêu quái hả?” Cậu nói "Ai thế, còn cần ngài giữ lại sao?”
Mấy cung nhân xung quanh chỉ nghe được một tràng tiếng mèo kêu, chỉ có hoàng đế đứng dậy bế mèo lên, nhẹ nhàng nói:
“Chỉ giữ mình ngươi trẫm đã đau đầu lắm rồi"
“Trầm còn tìm thêm con mới làm gì?”
Tân Di gật gật đầu, chiếc vòng vàng trên cổ bị nới lỏng, không cẩn thận liền rớt xuống.
Cậu vội vàng đẩy vòng lại lên đầu, lo lắng cọ cọ tay hoàng đế.
Vòng cổ mới toanh của cậu!
Hoàng đế nhẹ nhàng chạm vào gáy cậu, rồi cúi xuống đưa tay để thắt lại cái vòng.
_______
Mèo yêu trắng nõn, tự luyến thụ X Hoàng đế bề ngoài quân tử nho nhã, thật ra âm hiểm đen tối.
Một câu chuyện yêu đương siêu ngọt, thụ là mèo, đừng cố gắng tìm logic con người ~
Ủa thụ là mèo mà công lại là người thì lúc 2 đứa nó ấy ấy nhau kiểu gì ?