Đào Đào cẩn thận ngửi thử, bên trong ngập tràn mùi thơm của thịt gà, ngửi qua quả thật hấp dẫn.
“Thử mau đi.” Bạch Cửu Nguyệt lại gắp cho Đào Đào một miếng thịt gà.
Nhìn miếng thịt gà béo mập, Đào Đào hơi thở phào nhẹ nhõm trong lòng, đây đúng là loại thịt mình thích ăn, vội vàng bốc một miếng bỏ vào miệng.
“Thế nào?” Bạch Cửu Nguyệt nhướng đôi mắt hồ ly, đầy mong đợi nhìn cô nhóc. Con thú nhỏ này thích mình mới dễ kiếm được tiền thưởng hỗ trợ.
Đây là gà mái già, thịt chắc nhưng hơi dai, mùi vị tuy đậm đà nhưng ăn vào lại không ngon như tưởng tượng, thêm vào đó tay nghề nấu nướng của Bạch Cửu Nguyệt cũng chỉ thường thường, thành ra hương vị cách xa hình dung trong đầu cô nhóc.
“Không ngon bằng đùi gà chiên.”
“Không phải anh nói anh biết nấu sao?” Tiểu Thao Thiết không hiểu nhân tình thế thái, giọng điệu thẳng thừng chẳng khách sáo chút nào.
Bạch Cửu Nguyệt nếm thử, có lẽ do cho quá nhiều nước nên hương vị có chút nhạt nhẽo, lần đầu làm thế này cũng xem như tạm được.
Cậu ta định nói “lần sau sẽ nấu ngon hơn”, nhưng sợ Đào Đào lại đòi ra ngoài ăn gà chiên, lập tức sửa lời: “... Thật ra hương vị của món này là như vậy đó.”
“Vậy sao?” Đào Đào bán tín bán nghi nhìn cậu ta, cảm thấy người này đang viện cớ.
“Thật mà.” Bạch Cửu Nguyệt kiên trì gật đầu, rồi múc thêm cho cô nhóc một bát cơm trắng, chan thêm chút nước canh: “Ăn cùng cơm sẽ ngon hơn.”
Loại gạo cậu ta mua là gạo ngọc dẻo mềm, thơm và bùi.
Lần đầu ăn cơm trắng, Đào Đào cảm thấy khá ngon, cô nhóc dùng muỗng đảo lên rồi xúc từng miếng bỏ vào miệng, má phồng lên vì nhét đầy cơm, ăn rất ngon lành.
Bạch Cửu Nguyệt thấy hai má cô nhóc căng tròn vì ăn, lại không truy hỏi thêm, ăn còn ngon miệng như vậy, cậu ta cũng yên tâm phần nào, may quá.
Đào Đào vốn không biết món gà hầm khoai tây chuẩn vị ra sao, cộng thêm đang đói, nên cứ thế ăn cơm rất ngon lành, má phồng tròn, trắng trẻo mềm mại như bánh bao hấp, khiến người ta muốn chọc nhẹ một cái.
Bạch Cửu Nguyệt khẽ co ngón tay đang cầm đũa lại, thầm nghĩ: khó trách nhiều người muốn giúp đỡ con thú nhỏ này.
Đào Đào chẳng để ý ánh mắt của Bạch Cửu Nguyệt, ăn cơm ào ào, chỉ vài phút đã hết một bát, liên tục xin thêm bảy tám bát, cho đến khi nồi cơm điện cạn sạch.
Nhìn nồi cơm trống trơn, cô bé trợn tròn mắt: “Hết rồi hả?”
Bạch Cửu Nguyệt, người mới chỉ ăn được một bát, im lặng gật đầu.
“Sao anh không nấu nhiều chút?” Đào Đào vỗ vỗ bụng, mình vẫn chưa no mà.
Rõ ràng đã nấu rất nhiều, vậy mà vẫn bị ăn sạch...
Bạch Cửu Nguyệt đặt đũa xuống, nghi hoặc quan sát cô nhóc rồi không nhịn được hỏi: “Em là yêu quái gì vậy?”
Sao mà ăn khoẻ thế?
“Tôi là…” Mắt Đào Đào đảo nhanh, đại yêu đã dặn không được tiết lộ thân phận, sẽ dọa tiểu yêu yếu nhược sợ, mà sợ rồi thì chẳng ai mua đồ ngon cho mình nữa.
Cô nhóc bặm môi: “Tôi không nói cho anh đâu.”
“…” Bạch Cửu Nguyệt bị nghẹn họng, đôi mắt hồ ly trong trẻo vô hại hơi nheo lại, trong đầu lướt qua hình ảnh của nhiều loại yêu, nhưng vừa quay đầu lại thì thấy Đào Đào đang nâng bát liếʍ sạch hạt cơm còn sót lại…
Humm… nhìn cái dáng vẻ chỉ biết ăn này, chắc không phải loại nguy hiểm gì, cùng lắm là yêu thuần chủng thôi, mà thường thì yêu thuần chủng ăn khỏe hơn loại lai như mình.
Một lần nữa nhận ra sự khác biệt giữa yêu thuần và yêu lai, sắc mặt Bạch Cửu Nguyệt có chút ảm đạm, không nói gì thêm.
Đào Đào lại chẳng để ý đến cảm xúc của cậu ta, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào hạt cơm sót lại, cô nhóc chưa thấy no nên nhặt nhạnh từng hạt cơm nhỏ cho vào miệng, tuy nhỏ nhưng có còn hơn không.
Đến khi dọn sạch nồi cơm điện, Đào Đào mới thỏa mãn rút tay lại, cơm ngon thật, chỉ là hơi ít.
Cô nhóc liếʍ môi, nói: “Anh nấu thêm một nồi nữa đi.”
Bạch Cửu Nguyệt nhìn nồi cơm sạch đến mức không cần rửa, lại nhìn bao gạo còn lại, thầm nghĩ: ăn nữa chắc mình nuôi không nổi cô nhóc này mất…