Lần đầu tiên hai người gặp nhau là khi tiểu cô nương mới hơn ba tuổi. Khi ấy, nàng ở nhà ngoại tổ hai năm, còn hắn cũng sống ở nhà dì tại Giang Lăng hai năm.
Sau đó, hắn trở về Sở Vương phủ, nàng cũng quay lại kinh thành, cứ thế xa cách suốt mấy năm trời.
Mãi cho đến vài năm trước, khi Diệp Thanh Ngô xuất giá rồi theo phu quân là Nghiêm Cảnh Minh đến Huy Châu nhậm chức, tiểu cô nương cũng đi cùng tỷ tỷ, ở lại Huy Châu một thời gian, sau đó mới được cữu cữu đón về Giang Lăng.
Mà lúc ấy, hắn cũng tình cờ đang ở Giang Lăng, thế là hai người trùng phùng.
Năm đó, tiểu cô nương vừa tròn mười tuổi.
Gầy thì đúng là gầy thật, người cứ nhỏ thó, trông như cây giá đỗ, mà lại còn là một cây giá đỗ đã quên sạch sành sanh về hắn nữa chứ.
Còn nếu bàn về chuyện "hiểu chuyện" ấy à, thì đúng là mỗi người một ý, riêng hắn thì không dám bừa bãi tán đồng đâu.
Nghe ra ý mỉa mai trong lời hắn, Diệp Mạt Sơ tức tối, vươn tay định đẩy hắn xuống sập. Thế nhưng, dù nàng đã dùng hết sức bình sinh, người đàn ông này vẫn vững như núi Thái Sơn, chẳng hề xê dịch nửa phân, ngược lại còn cười đến mức không kìm được.
Cảnh tượng này khiến Diệp Mạt Sơ nhớ lại chuyện mấy năm về trước. Năm ấy vào tết Thượng Nguyên, thành Giang Lăng tổ chức hội đèn l*иg, các biểu ca tíu tít rủ nàng đi xem hội.
Úc Thừa Uyên chê ồn ào nên không định ra ngoài. Nàng cũng y như bây giờ, cứ ở phía sau đẩy hắn, đẩy từ trên sập La Hán xuống đất, rồi đẩy một mạch ra cửa, đẩy lên xe ngựa. Lên xe rồi, nàng còn nắm chặt lấy tay áo hắn, sợ hắn nhảy xe bỏ trốn mất.
Nghĩ đến đây, Diệp Mạt Sơ bất giác rụt tay về, cười gượng gạo. Hồi đó... hình như nàng cũng chẳng hiểu chuyện cho lắm thật.
Tâm tư cô nương nhỏ đơn thuần, hỉ nộ ái ố đều hiện rõ trên mặt, Úc Thừa Uyên chỉ liếc qua là biết nàng đang nghĩ gì. Hắn cong ngón tay gõ nhẹ lên trán nàng: "Cũng coi như là có chút tự biết mình đấy."
Diệp Mạt Sơ ôm trán trừng mắt nhìn hắn. Trừng một hồi, cả hai đều không nhịn được mà bật cười.
Nhắc đến chuyện thuở nhỏ, Diệp Mạt Sơ hào hứng hẳn lên. Nàng kể chuyện này xọ sang chuyện kia, cứ ríu rít mãi, khiến nỗi sợ hãi khi chứng kiến cảnh gϊếŧ người đốt xác ban nãy bị quẳng ra sau đầu lúc nào không hay.
Còn Úc Thừa Uyên, sau khi khơi mào câu chuyện thì ngả người một cách nhàn nhã ở đầu bên kia sập gấm, lặng lẽ ngắm nhìn tiểu cô nương đang say sưa kể lể với vẻ mặt rạng rỡ, nụ cười trên môi hắn chưa từng tắt.
Mãi cho đến khi Thường Lâm bẩm báo vọng vào từ bên ngoài xe: "Điện hạ, chúng ta đã vào huyện thành Hào Đường. Nhưng do đổi lộ trình đột xuất, lại đến quá muộn, nên khách điếm duy nhất tạm coi là tươm tất ở đây chỉ còn lại một gian thượng phòng."
Diệp Mạt Sơ lập tức im bặt, vẻ mặt lại trở nên căng thẳng. Nàng đưa tay chỉnh lại tóc tai, y phục, xỏ giày rồi ngồi ngay ngắn trên ghế chờ xuống xe.
Úc Thừa Uyên liếc nhìn tiểu cô nương đang ngồi nghiêm chỉnh, đáp: "Một gian cũng không sao."
Thường Lâm vâng dạ tuân lệnh.
Xe đi thêm một đoạn nữa thì đến khách điếm. Úc Thừa Uyên xuống xe trước, đứng bên cạnh đưa tay đỡ Diệp Mạt Sơ xuống. Hắn cúi đầu nhìn nàng, ôn tồn dặn dò: "Nàng về phòng nghỉ ngơi trước đi, lát nữa thức ăn sẽ được đưa lên tận phòng."
Diệp Mạt Sơ ngước mắt nhìn hắn: "Vậy muội đợi huynh về cùng dùng bữa."
Úc Thừa Uyên đáp: "Giờ cũng không còn sớm, cơm nước mang lên thì nàng cứ ăn trước, ăn xong thì nghỉ ngơi sớm đi, không cần đợi ta đâu."
Có kẻ chặn đường ám sát, lại còn chết nhiều người như vậy, Diệp Mạt Sơ hiểu rõ chuyện này không hề đơn giản. Nàng không muốn làm mất thời gian của hắn, bèn ngoan ngoãn gật đầu, xoay người đi về phía Thu Tang đang đợi sẵn ở một bên.
Thu Tang bước nhanh lên trước, đỡ lấy cánh tay Diệp Mạt Sơ dìu vào khách điếm. Họ đi thẳng lên căn phòng thượng hạng duy nhất nằm trên tầng hai. Vừa bước vào cửa, đã thấy Đông Lan dỡ xong hành lý, đang lấy chăn đệm mang theo từ nhà ra trải giường.
Thấy hai người bước vào, gương mặt Đông Lan lộ rõ vẻ mừng rỡ, vội lên tiếng: "Cô nương, Thu Tang tỷ tỷ, hai người cuối cùng cũng lên rồi. Nô tỳ ở trong phòng này một mình mà trong lòng cứ thấy rợn rợn, sợ chết đi được."
Diệp Mạt Sơ bật cười trêu: "Bên ngoài có biết bao nhiêu thị vệ của Thần Vương phủ canh gác, em còn sợ cái gì nữa?"
Đông Lan ôm chặt lấy hai cánh tay, rùng mình một cái rồi đáp: "Nô tỳ sợ ma ạ."
"Còn nô tỳ thì chỉ sợ lại gặp phải bọn cướp thôi." Thu Tang cũng tiếp lời, rồi quay sang hỏi: "Cô nương, người không sợ sao?"
Thật ra Diệp Mạt Sơ cũng sợ lắm chứ, nhưng nàng là chủ nhân, dù sao cũng phải tỏ ra bình tĩnh để làm chỗ dựa cho kẻ dưới.
Nàng liếc mắt nhìn chiếc giường khung gỗ tối om nằm khuất sau lớp màn màu xanh sẫm, trong lòng cũng bắt đầu đánh trống liên hồi.
Ban nãy ở trên xe ngựa, có Úc Thừa Uyên ngồi ngay bên cạnh mà nàng còn chẳng ngủ nổi, huống chi đêm nay phải nằm một mình trên chiếc giường lạ lẫm nơi quán trọ này. E là nàng sẽ phải chong mắt đến sáng mất thôi. Chi bằng ba người chen chúc một chút, trong lòng lại thấy yên tâm hơn nhiều.
Nghĩ vậy, Diệp Mạt Sơ liền quyết định, nàng cố làm ra vẻ thoải mái nói: "Đã các em sợ như vậy, thì tối nay ba chúng ta ngủ chung đi, ta sẽ trấn an tinh thần cho các em."
Thu Tang gật đầu lia lịa tán thành, còn Đông Lan thì nhào tới ôm chầm lấy cánh tay Diệp Mạt Sơ: "Cô nương thật tốt quá, đa tạ người ạ!"
Diệp Mạt Sơ ngoài mặt vẫn điềm nhiên như không, nhưng trong lòng lại thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng bao lâu sau, Ninh Thái bưng thức ăn lên. Đó là mì gà xé nấu với rau cải, ăn kèm vài đĩa dưa muối nhỏ. Hắn bước vào, đặt hộp thức ăn xuống bàn rồi nói: "Cô nương, nhà bếp hết sạch nguyên liệu rồi, chỉ làm được thế này thôi, người chịu khó dùng tạm nhé."
Diệp Mạt Sơ cầm đũa lên, đáp: "Đang đi đường xa, lấp đầy bụng là được rồi, đâu cần cầu kỳ làm gì."
Rồi nàng hỏi thêm: "Ngươi đã ăn chưa?"
Ninh Thái đáp: "Cô nương cứ dùng trước đi ạ, lát nữa tiểu nhân xách nước nóng lên cho người, rồi sẽ xuống ăn cùng mấy huynh đệ thị vệ của Thần Vương phủ sau." Nói xong, hắn hành lễ rồi lui ra ngoài.
Diệp Mạt Sơ vẫy tay gọi Thu Tang và Đông Lan cùng ngồi xuống ăn. Trời đã về khuya, hai người cũng không khách sáo từ chối nữa, bèn ngồi xuống ở vị trí thấp hơn Diệp Mạt Sơ một chút.
Ninh Thái canh giờ quay lại, xách theo một thùng nước nóng và một thùng nước lạnh, tiện thể thu dọn bát đũa mọi người đã dùng xong mang đi.
Diệp Mạt Sơ rửa mặt, lau người và ngâm chân xong xuôi liền ngồi trên ghế đợi. Mãi đến khi Thu Tang và Đông Lan cũng vệ sinh cá nhân xong, ba chủ tớ mới cùng nhau leo lên giường, chui vào chung một chiếc chăn ấm. Họ còn cẩn thận để lại hai ngọn đèn sáng trưng cho đỡ sợ.
Diệp Mạt Sơ nằm giữa, hai cánh tay bị Thu Tang và Đông Lan ôm chặt hai bên trái phải, cảm giác an toàn ngập tràn nên nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Nàng ngủ một mạch đến tận hừng đông. Khi Diệp Mạt Sơ tỉnh dậy thì Thu Tang và Đông Lan đều đã thức, hai người đang ngồi bên mép giường, lặng lẽ rơi nước mắt.
Thấy cảnh tượng ấy, sắc mặt Diệp Mạt Sơ biến đổi, nàng bật dậy, lo lắng hỏi dồn: "Có chuyện gì vậy? Tại sao hai em lại khóc?"
Thấy Diệp Mạt Sơ đã tỉnh, Đông Lan không còn kìm nén được nữa, nhào tới bên cạnh nàng òa khóc nức nở: "Cô nương ơi, Hạ Anh tỷ tỷ... sợ là không còn nữa rồi."