Thấy người trong lòng không hề bị kinh động, Úc Thừa Uyên bèn trầm giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Thường Lâm đang cưỡi ngựa đi theo bên ngoài xe, nghe vậy bèn thấp giọng đáp: "Thưa điện hạ, phía trước có giao tranh."
Lại một trận tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên, xen lẫn cả tiếng ngựa hí vang, Diệp Mạt Sơ khẽ cựa quậy, dường như sắp tỉnh giấc.
Úc Thừa Uyên cúi đầu nhìn thoáng qua, đoạn đưa tay vỗ nhẹ lên lưng nàng để dỗ dành. Sau đó, hắn mới nhẹ giọng ra lệnh cho bên ngoài: "Ồn quá, đi xem sao."
Thường Lâm vâng lệnh, hắn liền ra lệnh cho các thị vệ ở lại bảo vệ xe ngựa, rồi thúc ngựa phi thẳng lên phía trước đoàn xe. Vừa đến nơi, hắn rút bội đao, tung người bay lên, và ngay khi tiếp đất liền vung một đao chém bay đầu một tên côn đồ, đoạn lạnh giọng ra lệnh: "Giữ lại vài người sống, giải quyết nhanh gọn."
Bắt người thì khó, chứ gϊếŧ người thì dễ.
Các thị vệ của Thần Vương phủ nghe lệnh, liền không còn chút kiêng dè nào nữa, sát khí tức thì đằng đằng, vung đao chém gϊếŧ.
Tiếng la hét, tiếng kêu gào thảm thiết nhất thời vang lên.
Úc Thừa Uyên khó chịu cau mày, hắn kéo tiểu cô nương trong lòng sát vào hơn nữa, rồi cách một lớp áo choàng, lại che tai nàng lại.
Chẳng mấy chốc, sau một hồi đao quang kiếm ảnh, màn đêm lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có.
Trên mặt đất, máu tươi lênh láng, tay chân cụt vô số, trong không khí cũng vì thế mà nồng nặc mùi máu tanh.
Úc Thừa Uyên lúc này mới bỏ tay ra, hé áo choàng ra một chút rồi liếc nhìn vào trong, chỉ thấy tiểu cô nương vẫn đang say ngủ. Có điều, không biết nàng đã mơ thấy gì mà đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, hàng mi nhẹ run, trông vừa có vẻ bất an, lại như sắp tỉnh.
Hắn đắp lại áo choàng, quấn kỹ tiểu cô nương lại lần nữa, sau đó bàn tay to lớn của hắn cứ nhẹ nhàng vỗ về sau lưng nàng.
Thường Lâm cưỡi ngựa quay lại, cách một lớp vách xe bẩm báo: "Thưa điện hạ, tổng cộng có bốn mươi ba người, bắt sống được sáu tên, những kẻ còn lại đều đã bị chém gϊếŧ tại chỗ."
Úc Thừa Uyên hỏi: "Phàn Qua và những người khác có ra tay không?"
Thường Lâm đáp: "Không hề ạ. Kể cả thuộc hạ và Ninh Thái của Thành An Hầu phủ, tổng cộng bên chúng ta chỉ có mười lăm người ra tay, không ai bị thương cả."
Úc Thừa Uyên "ừm" một tiếng, rồi lại hỏi: "Có biết là người của phe nào không?"
Thường Lâm đáp: "Vẫn đang tra hỏi những kẻ còn sống ạ."
Tuy hai người đã cố ý hạ thấp giọng nói, nhưng những tiếng động liên tiếp cuối cùng vẫn đánh thức Diệp Mạt Sơ.
Trong cơn mơ màng, nàng chỉ cảm thấy ngột ngạt khó chịu. Vừa mở mắt ra đã thấy một màu đen kịt, trong lòng nàng hoảng hốt, theo phản xạ liền giãy giụa muốn ngồi dậy, lúc này mới nhận ra mình đang được ai đó ôm trong lòng.
Nàng còn chưa kịp có phản ứng gì thì đã nghe thấy giọng của Úc Thừa Uyên: "Tỉnh rồi à?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc đó, Diệp Mạt Sơ mới yên tâm trở lại. Nàng kéo chiếc áo choàng đang quấn quanh mình ra, ló đầu ra ngoài rồi mơ màng hỏi: "Sao vậy?"
Đang yên đang lành, tại sao lại ôm nàng chứ?
Chẳng đợi Úc Thừa Uyên trả lời, Diệp Mạt Sơ đã ngửi thấy mùi máu tanh. Sắc mặt nàng tức thì biến đổi: "Có phải chúng ta gặp phải sơn phỉ không?"
Thấy nàng đã đoán ra, Úc Thừa Uyên cũng không giấu giếm nữa, bèn đặt nàng ngồi lại trên giường nhỏ: "Đừng sợ, đã xử lý xong rồi."
"Thật sự gặp phải sơn phỉ rồi." Diệp Mạt Sơ kinh hãi trong lòng, nàng vội ngồi dậy xuống đất, cũng chẳng buồn đi giày, cứ thế đi đôi tất lụa mà bước trên sàn, hai bước đã nhảy lên ghế ngồi, đưa tay định vén rèm lên.
Ngay lúc tấm rèm sắp được vén lên, một bàn tay to lớn đột nhiên chen vào, che đi đôi mắt, chắn hết tầm nhìn của nàng.
Diệp Mạt Sơ không hiểu, bèn nghiêng đầu sang một bên: "Ta xem tình hình thế nào."
Tay của Úc Thừa Uyên cũng di chuyển theo động tác của nàng, hắn khuyên nhủ: "Đừng nhìn, có người chết, vẫn chưa dọn dẹp xong đâu."
Sắc mặt Diệp Mạt Sơ càng trắng bệch hơn vài phần, nàng nghiêng đầu nhìn hắn, lo lắng hỏi: "Ai chết vậy?"
Úc Thừa Uyên: "Là sơn phỉ, người của chúng ta đều bình an vô sự."
Diệp Mạt Sơ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt rồi, tốt rồi."
Ngay lúc này, một tiếng hét thảm thiết từ xa xé toạc màn đêm tĩnh lặng, nhưng rồi tắt ngấm ngay sau đó, dường như đã bị ai đó cưỡng ép bịt miệng lại.
"Lại có nữa kìa." Diệp Mạt Sơ giật nảy mình, lập tức lùi lại giường nhỏ, trốn sau lưng Úc Thừa Uyên, tay nắm chặt lấy ống tay áo hắn, chỉ ló ra nửa cái đầu cùng đôi mắt đen láy, rụt rè nhìn ra ngoài.
Thấy nàng bị dọa sợ, Úc Thừa Uyên dịu giọng an ủi: "Đừng hoảng, đang tra hỏi bọn côn đồ thôi."
Diệp Mạt Sơ gật đầu, nhưng vẫn nắm chặt lấy tay áo hắn không buông.
Một lát sau, Thường Lâm quay lại: "Chủ tử."
Sợ rằng hắn sẽ nói điều gì đó lại dọa Diệp Mạt Sơ, Úc Thừa Uyên bèn kịp thời lên tiếng ngăn lại: "Đợi ta xuống rồi nói."
Nói xong, hắn nhìn về phía Diệp Mạt Sơ: "Nàng ở lại trên xe một mình một lát, có dám không?"
Biết hắn có việc quan trọng cần làm, Diệp Mạt Sơ bèn buông tay áo hắn ra, rồi ôm chiếc áo choàng bên cạnh vào lòng, cố tỏ ra bình tĩnh: "Ta không sao đâu, huynh cứ đi làm việc của mình đi."
Úc Thừa Uyên đưa tay xoa đầu nàng, rồi khẽ nghiêng đầu dặn dò: "Thường Lâm, gọi Thu Tang qua đây."
Thường Lâm vâng dạ rồi nhanh chóng rời đi, chẳng mấy chốc đã dẫn theo cả Thu Tang và Đông Lan quay trở lại.
"Ta chỉ ở gần đây thôi, sẽ quay lại nhanh thôi." Úc Thừa Uyên nói. Diệp Mạt Sơ nghe vậy liền gật đầu, hắn bèn bước xuống xe.
Thu Tang và Đông Lan vội vàng bước lên xe, quây quần bên cạnh Diệp Mạt Sơ rồi lo lắng hỏi: "Tiểu thư, người có bị hoảng sợ không ạ?"
Diệp Mạt Sơ nắm lấy tay hai người họ: "Ta không sao, còn hai người có sao không?"
Đông Lan nhớ lại cảnh tượng máu me vừa trông thấy, sắc mặt liền tái nhợt, giọng nói cũng run rẩy: "Tiểu thư, người có thấy không, sơn phỉ chết nhiều lắm ạ."
Diệp Mạt Sơ lắc đầu: "Lúc nãy ta ngủ thϊếp đi nên không thấy gì cả."
Nghĩ đến cảnh thi thể la liệt khắp nơi, Đông Lan không ngừng vỗ ngực: "May mà người không thấy, nếu không thì ban đêm lại càng dễ gặp ác mộng hơn."
c