Chương 28: Xe ngựa bị hư

Diệp Mạt Sơ cũng rất kinh ngạc. Chuyến đi Huy Châu này đã được chuẩn bị nhiều ngày rồi, mới hôm qua Ninh Thái còn báo với nàng rằng ngựa xe đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, ngựa con nào con nấy đều béo tốt khỏe mạnh, xe cộ cũng đã được kiểm tra kỹ lưỡng. Đặc biệt là chiếc xe nàng ngồi, lại càng được bảo dưỡng vô cùng cẩn thận. Vậy mà sao mới đi được một đoạn đường ngắn ngủi, trục xe đã gãy rồi chứ?

Diệp Mạt Sơ xuống xe, hỏi Ninh Thái: "Có sửa được không?"

Ninh Thái cảm thấy mình đã thất trách, xấu hổ gãi đầu đáp: "Nếu hỏng chỗ khác thì còn có thể sửa được, nhưng trục xe đã gãy thì phải thay mới hoàn toàn, e là phải quay về thành mới được ạ."

Diệp Mạt Sơ đương nhiên sẽ không vì một chiếc xe ngựa mà làm lỡ cả hành trình, bèn ra lệnh ngay: "Chuyển hết đồ trên xe xuống, chúng ta ngồi chiếc đi sau."

Mấy người vâng dạ, Thu Tang và Đông Lan liền chuyển đồ đạc trong xe ra, còn Ninh Thái thì đi về phía sau để dọn trống chiếc xe ngựa chở hành lý.

Lúc này, cả đoàn xe đều đã dừng lại.

Thường Lâm ghé sát vào xe ngựa của Úc Thừa Uyên, cách một lớp rèm mà bẩm báo, giọng nói vô cùng nhỏ nhẹ: "Điện hạ, xe của Diệp nhị cô nương... trục xe đã gãy rồi ạ."

Úc Thừa Uyên khẽ nhíu mày một cách không dễ nhận thấy: "Là ngươi làm?"

Thường Lâm đáp: "Không phải thuộc hạ, là Phàn Qua làm ạ. Hắn nghe thấy ngài mời Diệp nhị cô nương lên xe nhưng cô nương ấy từ chối, thế là hắn đã lén động tay động chân vào trục xe của cô nương."

Úc Thừa Uyên đưa tay day day mi tâm: "Đợi chuyến công vụ này xong, bắt hắn đến lĩnh mười trượng, bảo hắn tuyệt đối không được tự ý hành động nữa."

Thường Lâm vâng lời: "Vâng ạ."

Một lát sau, Úc Thừa Uyên xuống xe, chắp tay sau lưng đi đến trước mặt Diệp Mạt Sơ, mặt không đổi sắc mà hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Diệp Mạt Sơ chỉ vào chiếc xe ngựa, có chút phiền não: "Chẳng hiểu sao, trục xe lại bị gãy mất rồi."

Úc Thừa Uyên ôn tồn an ủi: "Ra ngoài đường, chuyện ngoài ý muốn là khó tránh khỏi."

Đông Lan thấy Thường Lâm cũng đi tới, liền quen thuộc bước lên hỏi: "Thường Lâm đại ca, trong đám thị vệ của Vương phủ không phải là có người biết sửa xe sao, giúp chúng ta sửa một chút đi. Chiếc xe phía sau hơi nhỏ, cô nương nhà chúng ta ngồi sẽ không được thoải mái."

Diệp Mạt Sơ cũng nhìn về phía Thường Lâm.

Thường Lâm chỉ biết ngước mắt nhìn trời: "Không sửa được đâu."

Đông Lan không hiểu: "Còn chưa xem qua, sao huynh đã biết là không sửa được rồi? Hay là huynh gọi người đến xem thử xem..."

Thường Lâm biết cái miệng của nha đầu Đông Lan này rất lợi hại, nên cũng không muốn dây dưa với cô nàng. Chẳng đợi nàng ấy nói xong, hắn đã quay người bỏ đi.

Đông Lan tức đến dậm chân: "Sao lại như vậy chứ."

Trước đây Thường Lâm nói chuyện với nàng ấy đều rất kiên nhẫn, sao hôm nay lại vội vàng như vậy, nàng ấy còn chưa nói hết câu mà.

Diệp Mạt Sơ cũng lấy làm lạ trước phản ứng bất thường của Thường Lâm, nhưng hắn là người của Thần Vương phủ, cũng không đến lượt nàng hỏi han, nên chỉ đành kéo tay Đông Lan lại: "Dù có sửa được thì cũng mất rất nhiều thời gian, cứ ngồi chiếc xe kia là được rồi."

Lúc này, Úc Thừa Uyên chỉ tay về phía xe ngựa của mình, lên tiếng mời: "Chiếc xe phía sau quá nhỏ, ba người các nàng ngồi sẽ hơi chật chội, hay là ngồi xe của ta đi."

Diệp Mạt Sơ vội vàng xua tay: "Không làm phiền huynh đâu ạ, muội ngồi chiếc xe kia là được rồi."

Thấy tiểu cô nương trông như một chú thỏ con bị dọa sợ, chỉ muốn tránh mình cho xa, khóe môi Úc Thừa Uyên khẽ trầm xuống. Hắn vươn một tay đặt lên vai nàng, nhẹ nhàng đưa người đến trước xe ngựa của mình: "Nàng ngồi đi, ta sẽ cưỡi ngựa."

Nói rồi, cũng chẳng đợi Diệp Mạt Sơ trả lời, hắn nhận lấy dây cương từ tay Thường Lâm, thoắt một cái đã nhảy lên ngựa rồi phóng đi.

Nhàn Vân cười hì hì bước tới: "Diệp nhị cô nương, người với Điện hạ còn khách sáo làm gì, mau lên xe đi ạ."

Hắn đã hiểu vì sao hôm qua tâm trạng của Điện hạ lại tốt đến thế rồi, thì ra là sắp đính hôn với Diệp nhị cô nương. Đây quả là một tin vui trời ban.

Diệp Mạt Sơ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phu xe đang dắt chiếc xe ngựa trống không ra khỏi đoàn xe, quay đầu rồi từ từ đi ngược trở về.

Nàng nhìn chiếc xe hành lý không mấy rộng rãi kia, rồi lại nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Nhàn Vân, cuối cùng đành gật đầu đồng ý, vén váy bước lên xe ngựa của Úc Thừa Uyên.

Nhàn Vân vui mừng ra mặt, đợi Diệp Mạt Sơ lên xe ngồi yên vị, hắn liền nhảy lên càng xe, cao giọng ra lệnh: "Xuất phát!"

Đoàn xe lại một lần nữa tiến về phía trước.

Ngồi trong xe ngựa của Thần Vương phủ, Diệp Mạt Sơ không khỏi thầm cảm thán sự xa hoa của hoàng gia.

Bên trong chiếc xe này, không chỉ có ghế ngồi, mà lại còn có cả một chiếc giường mềm đủ cho hai người nằm song song với nhau.