Thiên Nghiêu nghe vậy liền định mở miệng đáp như thường lệ, nhưng vừa cất lời, trong lòng đã trào dâng một cảm giác bất an không nói thành lời.
Sao đột nhiên lại hỏi vậy? Có phải phát hiện ra gì rồi không?
Lý ra không thể nào. Mấy hôm nay y và Lục Nghiên Châu chỉ gặp một lần duy nhất, lại còn cẩn thận tránh tai mắt xung quanh, sao hắn có thể biết được? Hắn đâu phải giun trong bụng mình?
Vậy thì rốt cuộc hỏi câu đó là vì cái gì?
Xung quanh yên ắng đến nghẹt thở, không khí như đặc quánh lại thành thực thể, khiến mỗi lần Thiên Nghiêu hít thở đều trở nên vô cùng khó nhọc.
Cuối cùng, y không chịu nổi nữa, lén ngẩng đầu nhìn lên một cái.
Chỉ thấy vị đế vương trẻ tuổi đang ngay ngắn ngồi bên giường, một tay buông thõng nơi đầu gối, tay kia lại chẳng hiểu sao chống lên thái dương, ánh mắt vô cảm nhìn thẳng vào y.
—
Vì câu hỏi quái gở vô cùng của cẩu hoàng đế tối qua, Thiên Nghiêu suốt cả đêm trằn trọc không yên.
Dù đã quỳ rạp xuống đất dốc lòng dốc sức biểu trung thành cả buổi, y vẫn không biết hắn có tin hay không.
Nhưng hắn không hỏi gì thêm nữa, chắc là tạm thời qua được cửa?
Thiên Nghiêu cũng không chắc, bởi vậy trong lòng cứ thấp thỏm, cả đêm ngủ không sâu.
Hôm sau, thậm chí còn chưa đợi Mạc tổng quản đến gọi, y đã tỉnh dậy trước.
Vừa mở mắt đã thấy tay mình vẫn bị hắn nắm chặt, đã gần như tê dại. Nhưng Thiên Nghiêu vẫn không dám manh động, chờ đến khi hắn tỉnh lại mới dám nhẹ nhàng rút tay ra.
Sau đó vẫn là các bước thường lệ: thay y phục, rửa mặt.
Thông thường đến lúc này là y sẽ được cho lui về nghỉ, nhưng vì chuyện đêm qua, hôm nay Thiên Nghiêu đặc biệt ngoan ngoãn, lặng lẽ rút vào góc, yên tĩnh quan sát sắc mặt vị quân vương.
Chỉ là tên này từ xưa đến nay đã quen che giấu cảm xúc, Thiên Nghiêu nhìn mãi cũng chẳng thấy được điều gì.
Còn bị phát hiện lén quan sát, khiến y giật nảy mình, vội cúi đầu như bị chọc trúng tổ ong.
“Về đi.”
“Dạ.”
Thiên Nghiêu nghe vậy liền thở phào một hơi, như được đại xá, vội vã rảo bước rời khỏi tẩm điện.
Mọi thứ đều giống như ngày thường, vậy nên tối qua hẳn chỉ là một phút nổi hứng.
Có lẽ là vì đột nhiên biết được thân phận của mình nên mới thuận miệng hỏi một câu.
Nói cho cùng thì cũng dễ hiểu, đế vương vốn đa nghi, bên người đột nhiên có hậu nhân của trọng thần tội lỗi, trong lòng tất nhiên khó mà yên tâm. Dù sao trong sử sách cũng không thiếu chuyện cung nhân mưu sát vua. Hắn có thể chỉ đơn giản là muốn dò xét mình xem có trung thành thật không.
Bằng không, nếu thực sự phát hiện ra điều gì, với tính khí của cẩu hoàng đế đầu y e là đã rơi xuống đất từ lâu.
Nghĩ thông suốt rồi, Thiên Nghiêu cảm thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, bước đi cũng thong thả hơn mấy phần.
Do tối qua ngủ không ngon, nên lần này y ngủ một mạch suốt cả ngày.
Lúc tỉnh lại thì trời đã về chiều.
Vì ngủ quá lâu nên lúc mới tỉnh dậy còn hơi choáng váng, rửa mặt xong mới dần tỉnh táo lại, sau đó ký ức về chuyện tối qua lại ùa về.
Mặc dù chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng không biết có phải bị cẩu hoàng đế dọa cho ám ảnh tâm lý hay không, vừa nghĩ đến việc phải đi trực đêm là cả người Thiên Nghiêu lại rợn lên một trận lạnh.
Nhưng dẫu không cam lòng, cũng không thể không đi, vậy nên bước chân lên đường tới điện canh đêm hôm nay của y hết sức nặng nề.
Dù thế nào, Thiên Nghiêu vẫn đến đúng giờ như lệ thường.
Chỉ là hôm nay khác với mọi ngày, lúc y tới, trong điện vẫn còn sáng đèn rực rỡ.
Cẩu hoàng đế đã thay y phục chỉnh tề, đang đứng trước l*иg chim bên cửa sổ đút mồi cho chim.
Hắn chưa mở miệng nói muốn nghỉ, tất nhiên không ai dám tùy tiện hành động, Thiên Nghiêu cũng không ngoại lệ, yên lặng đứng ở một góc cách đó không xa.
Không biết đã đứng bao lâu, đến mức chân tê rần, đế vương bên kia cuối cùng cũng buông tay khỏi hạt chim.
Mạc tổng quản lập tức bước lên hỏi: “Bệ hạ, có cần an nghỉ?”
“Không vội.”
Cẩu hoàng đế đáp lời, rồi chẳng hiểu sao lại đột ngột xoay người bước ra ngoài. Đám cung nhân thái giám thấy vậy cũng vội vã theo sau.
Thiên Nghiêu dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng phải lập tức đi theo.
Không ai hiểu được vì sao nửa đêm nửa hôm bệ hạ không ngủ mà lại muốn ra ngoài, nhưng suy nghĩ của hắn chưa bao giờ là thứ bọn họ có quyền quan tâm, chỉ cần đi theo là được.
Bên ngoài rất lạnh, gió đêm như lưỡi dao xuyên thấu xương, từng cơn rét cứ như ngàn kim đâm vào da thịt. Thiên Nghiêu lạnh đến nỗi phải rụt tay vào trong tay áo.
Mạc tổng quản vội sai người lấy áo choàng muốn khoác lên cho bệ hạ, nhưng lại bị hắn khoát tay từ chối.
Thiên Nghiêu thấy hôm nay cẩu hoàng đế có gì đó rất kỳ lạ, nhưng rốt cuộc là lạ ở đâu thì y lại không thể nói rõ được.
Chỉ còn cách lặng lẽ đi theo phía sau, một bước cũng không dám rời.
Hoàng cung nơi này rộng lớn vô cùng, dù Thiên Nghiêu đã ở đây một thời gian, nhưng chưa đi được đến một phần mười.
Chính vì quá rộng, nên mỗi lần đế vương xuất hành đều ngồi kiệu hoặc loan giá. Nhưng đêm nay, hắn lại không dùng gì cả, chỉ chắp tay sau lưng, bước đi thong thả, như thể đang dạo bộ vô mục đích.
Không rõ có phải đã truyền tin trước hay không, nhưng suốt dọc đường bọn họ đi qua không có lấy một bóng người, chỉ có đám thị vệ và cung nhân đi theo hầu hạ.
Tường cung đỏ sẫm như máu khô, ánh nến vàng nhạt lay động trong gió, hắt bóng đổ lên tường, trông mờ mờ ảo ảo, khiến cảnh vật xung quanh trở nên quỷ dị khôn cùng.
Dường như trời lại trở lạnh, Thiên Nghiêu cảm thấy rét hơn hẳn.
Hắn định đi đâu vậy?
Thiên Nghiêu nhìn bóng lưng vị đế vương phía trước, bất an trong lòng mỗi lúc một dâng cao.
Không biết đã đi bao lâu, cuối cùng người phía trước cũng dừng lại.