Trước đây Từ Hành đã tìm hiểu ngoài “giao lưu võ học ngoại môn”, còn có nhiều cuộc “thi tài linh cảnh” khác như cải tạo thiết đồng tử, dự đoán chiêm tinh, rèn binh khí, đại hội ngâm thơ… chỉ cần đoạt quán quân đều được trao hoa vàng. Hoa vàng mang ý “đào lý mãn thiên hạ”, sư phụ nào thu được càng nhiều, ra ngoài càng nở mày nở mặt.
Có điều Từ Hành cảm thấy bây giờ mọi người còn chưa đủ động lực. Nên gắn hoa vàng với chức vị, mới thúc đẩy cạnh tranh lành mạnh và phân bổ tài nguyên hợp lý hơn.
Sơn môn của Huyền Tố giờ đã lấp lánh ánh vàng.
Từ Hành tìm một chỗ cao cắm hoa vàng xong, liếc mắt đã thấy bên kia Từ Thanh Tiên bị đệ tử vây quanh, còn bên cạnh mình trống không.
Trống không, không phải vì không ai muốn lại gần. Thật ra không ít người đang lén nhìn nàng, chỉ là chưa từng trò chuyện, không hiểu tính nết, không dám tùy tiện chúc mừng.
Từ Hành cũng không để ý, chỉ khoanh tay đứng một bên, mỉm cười chờ.
Lục sư muội trong Thập Phong đi qua, nhẹ giọng: “Ngươi cũng lợi hại thật đấy.”
Từ Hành cười híp mắt: “Tất nhiên rồi.”
Lục sư muội lại nói: “Sư tôn nói ngươi làm việc rất hạ lưu, lên đài chắc chắn sẽ giở trò. Nhưng ta thấy ngươi vừa rồi quang minh lỗi lạc lắm.”
Từ Hành vẫn cười híp mắt: “Tất nhiên rồi!”
… Chẳng qua là chưa kịp giở trò, nên tính ra chưa hạ lưu.
Đúng lúc ấy, mây ráng phương xa nhuộm màu hoàng hôn, một bóng người quỷ mị áp tới. Người còn chưa tới gần, áp lực đã như núi đè, khiến đám đông lưng lạnh toát, cổ tê dại, lại không dám chạy quá lộ liễu, chỉ dám len lén rút ra ngoài.
Khóe môi Từ Hành cong thêm mấy phần, nàng ngẩng đầu, chạm mắt với Cửu Trọng Tôn.
Hắn vẫn nhìn nàng, tựa hồ muốn nói gì, lại như chẳng có gì để nói. Thật khiến người ta vừa khó đoán vừa sợ hãi, cho đến khi Từ Hành thản nhiên rút từ tay áo ra một vật, cố tình giơ lên ngang tầm mắt, đón ánh sáng soi rõ.
Đó là một giọt ngọc giao châu, trong suốt sáng lấp lánh.
Ánh mắt Cửu Trọng Tôn hơi ngưng lại, đầu hắn không cúi, nhưng đồng tử lại chậm rãi liếc xuống…
Tua ngọc đính trên vạt áo hắn không biết từ lúc nào đã thiếu mất một hạt.
Sợi tơ vàng giữ viên giao châu ấy đã mục, nhẹ nhàng lay động trong gió, hẳn là vốn sắp rơi mất từ lâu.
Đêm đó trong động thiên, Từ Hành vừa đi ngang hắn vừa thản nhiên nói: “Điểm yếu của con người là hễ phân tâm là dễ làm rơi đồ.”
Hắn không để tâm chắc là lúc ấy nàng giật xuống.
“Đến giờ mà hắn còn chưa phát hiện ra sao.” Từ Hành nhịn nụ cười xấu xa suốt từ nãy, cuối cùng cũng được đắc ý. Nàng ném viên châu trong tay lên, bắt lại, giọng ngập tràn vui sướиɠ vì trò đùa thành công, cực kỳ đại bất kính mà rằng: “Ta cứ tưởng sư tổ ngươi là quỷ cơ. Ngày nào cũng lượn tới lượn lui. Hóa ra cũng chỉ là người sống sờ sờ thôi mà?”
“Đính chính một chuyện, ta cảm thấy ngươi làm gì cũng rối beng, nhưng từ ngươi mà đòi lấy một thứ thì ta sẽ lấy cái này vậy. Thế nào?”
Nàng thong thả cất viên giao châu vào tay áo, chẳng buồn hỏi ý hắn, chỉ cười nói: “Coi như tiền lộ phí cho ta xuống núi đi.”
Cửu Trọng Tôn: “…”
Một người ở trên, một người ở dưới. Chân mây cuối trời, núi chồng núi, ánh chiều tà đã nhuộm mây đỏ rực như lửa.
Gương mặt hắn vốn dĩ không chút sinh khí, rốt cuộc cũng bị thứ ánh sáng ấy nhuộm thêm sắc màu.
Hắn cười.
Nụ cười kia khó mà gọi là “tươi”, nhưng lại xé toạc chiếc mặt nạ mấy trăm năm chưa từng lay động của hắn, kéo theo vết máu nơi má gương mặt ấy trở nên dữ dội. Bởi vì quá đỗi xa lạ, méo mó, nên chẳng thể gọi là mỹ lệ, ngược lại có vài phần dữ tợn, vài phần vặn vẹo, chỉ có đôi mắt dị sắc kia như sóng ngầm nơi đáy biển, gắt gao khóa chặt lấy nàng.
Tiếng ma âm lại vang lên bên tai hắn, khe khẽ thở dài: “Xuống núi đi. Ngươi đợi cũng thật lâu rồi, Tầm Chu.”
—
Khi Thần Thông Giám hiện ra trở lại, Từ Hành đã kịp ăn ba bữa rồi.
[Khủng khϊếp quá, hắn lại mò tới nữa rồi!] Thần Thông Giám run rẩy: [Chắc chắn là nhìn thấy ta, mới đuổi theo dai dẳng vậy, định lôi ta ra khỏi ngươi. May mà ta né nhanh!]
Từ Hành uể oải: “Ừm ừm.”
[Vậy rốt cuộc thắng chưa?] Thần Thông Giám nghi hoặc.
“Ngươi nói xem?” Từ Hành thảnh thơi gác cằm, chậm rãi đáp: “Nếu ta không thắng, giờ còn ngồi đây ăn cơm sao?”
Thần Thông Giám hiếm hoi thấy câu này sai. Bất kể thắng thua đều nên ăn cơm đàng hoàng, không thể lấy việc ăn cơm làm phần thưởng cho bản thân.
Nhưng, dù nó có phê bình tính cách nàng thế nào, cũng không thể phủ nhận nàng làm việc vẫn rất “đáng tin”. Vì nàng sẵn sàng dùng đủ thứ thủ đoạn bất ngờ để hoàn thành mục tiêu, đáy đạo đức mềm dẻo, ứng biến linh hoạt.
Chỉ là Từ Hành dường như chẳng có nhiều ham muốn với đồ ăn. Cơm chay Sùng Thương tuy không phải sơn hào hải vị, nhưng được linh khí nuôi dưỡng, rau dại hái bừa cũng ngon. Vậy mà nàng cứ gẩy gẩy đĩa, ăn miếng này, cắn miếng kia, nửa nén hương trôi qua, nuốt không được bao nhiêu, chủ yếu chỉ ăn rau với trái cây. Thần Thông Giám cũng không nỡ quấy rầy, thầm nhủ chắc nàng đang nghỉ ngơi…