Chương 42

“Thanh niên, lời đừng nói mạnh miệng quá.” Từ Hành cười nhợt nhạt: “Không khéo lát nữa lại thua khó coi đấy.”

Sắc mặt Lâm Lãng Dật lập tức trầm xuống, tay siết chặt chuôi đao, Từ Hành cũng chẳng thua kém.

Hai người đối mắt nửa ngày, vẫn bất động.

“Xin hỏi?” Lâm Lãng Dật lên tiếng trước: “Ngươi định không ra tay thật à?”

“Ừ. Đợi chút.” Từ Hành mặt không đổi sắc: “Vừa nãy ngươi đánh trúng ta. Tay ta đau hơn ta tưởng.”

Lâm Lãng Dật chết lặng: “…”

Ai, ai mà thèm đợi ngươi chứ?! Chi bằng treo đao lên cổ đối phương rồi bảo: “Xin lỗi, ta quên thu quần áo” cho rồi!!

Ngay trước khi hắn tức nghẹn định tấn công, bóng người kia đã chớp lên lao tới.

Kiếm quang loáng lên, Từ Hành mỉm cười: “Đạo hữu. Chú ý đấy!”

Trận quyết đấu này, chậm hơn tưởng tượng, cũng nhanh hơn tưởng tượng. Khi đến thời khắc quyết định, chỉ trong một hơi thở, Từ Hành dùng đúng chiêu đầu tiên Lâm Lãng Dật từng tung ra nghiêng kiếm hất mạnh, nhắm vào chuôi đao định hất văng.

Không phải Lâm Lãng Dật không phòng bị, mà là không cần phòng bị. Phải biết rằng, lấy đao bổ củi và lấy que củi bổ đao, tuy ngược nhau nhưng kết quả y hệt. Kiếm vốn mảnh, đao vốn nặng, lấy kiếm hất đao, kết cục chỉ có một gãy kiếm hoặc tuột kiếm.

Trừ phi vũ khí của một bên là tinh thiết, còn bên kia là đồ rẻ tiền, nếu không chẳng thể khác.

Hai người, vũ khí chẳng hơn kém gì nhau.

Ấy vậy mà chưởng tay Lâm Lãng Dật chợt tê rần, cánh tay mềm nhũn, đại đao liền tuột khỏi tay, xoẹt một tiếng cắm phập xuống đất cách đó vài trượng!

Dải lụa xanh vắt trên đao bị chấn động bay lên, cuối cùng chậm rãi rơi xuống.

Gió lướt qua, bốn bề lặng ngắt.

Sau đó tiếng hoan hô như sấm nổ vang trời!

Huyền Tố nhàn nhạt uống một ngụm thuốc, dấu vết bàn tay bấu chặt trên tay vịn ghế vẫn chưa tan. Nhị chưởng môn phe phẩy quạt giấy, định cười híp mắt nói đôi câu cảm tưởng với Tam chưởng môn, nhưng liếc sang thì thấy gương mặt vốn đã lạnh lẽo như băng của nàng kia lại thêm mấy phần nghiêm nghị, ánh mắt chằm chằm dán vào thanh kiếm trong tay Từ Hành.

Thiên Dục Bút khó hiểu hỏi: “Sư tỷ, lại làm sao thế?”

Tuyết Lí thì chỉ khẽ lẩm bẩm: “Đó không phải kiếm của ta truyền xuống núi.”

“Vậy của ai? Trong Sùng Thương này, đệ tử chưa ra sư môn dùng kiếm đều lấy từ các ngươi.” Nghe vậy, Thiên Dục Bút dừng tay quạt, quan sát kỹ một hồi rồi lại mờ mịt hỏi: "Cũng không khác mấy kiếm khác mà? Chẳng lẽ lúc trốn xuống núi, nàng tự tìm thợ rèn nơi hồng trần rèn cho? Thì có sao đâu, hồng trần kiếm có thể hơn kiếm linh cảnh được chắc?”

Tuyết Lí hít một hơi lạnh, giọng băng sương: “Câm mồm. Ngươi ồn quá.”

Thiên Dục Bút: “….”



Đến lúc này, kết quả đã rõ như ban ngày. Thành tích năm nay đã định, tiếp theo chỉ còn thu dọn tàn cuộc.

Mọi người vốn chỉ thích xem náo nhiệt, xem xong rồi thì giải tán. Nhưng năm nay có chút khác, Cửu Trọng Tôn vẫn chưa rời đi, bọn họ cũng không dám đi. Không chỉ không dám, mà ai nấy còn tranh thủ nhìn thêm mấy cái, bình thường muốn ngắm hắn còn khó nữa là!

Bị nhốt trên núi tu luyện từ nhỏ, tính tình thiếu niên đương nhiên khó nén. Ban đầu còn e dè uy nghiêm, nhưng giờ môn phái đã toàn thắng, bọn họ cũng yên tâm, rúc vào một góc líu ríu nhỏ to.

“Ta nói không sai mà! Người ấy à, chỉ có si mê mới mạnh lên được. Ngươi xem tiểu sư muội bây giờ lợi hại chưa kìa!”

“Ngươi cứ nói trắng ra là đầu óc không tỉnh táo thì mạnh lên cho rồi. Ta đi đâm đầu vào đá đây.”

“Có điều Thập Phong từng nói, ai cũng biết tiểu sư muội có bệnh… Nhưng chính vì có bệnh, suy nghĩ mới không giống người thường. Ví như ta nói ta thích ngươi, ai cũng hiểu là ta muốn… khụ khụ! Tóm lại là vậy! Còn tiểu sư muội thích một người, có khi chỉ đơn thuần mê mẩn sức mạnh của hắn thôi.”

“Thế chẳng phải trước đây nàng thích Lâm Lãng Dật sao? Giải thích sao đây?”

“Ngốc à! Lâm Lãng Dật cũng là đệ nhất Vô Cực Tông, trẻ tuổi tài cao, nàng thích thì có gì lạ? Chỉ là sau khi về, đúng lúc gặp Cửu… người kia xuất quan. Lập tức bị khí thế cao ngạo ấy chinh phục rồi! Dám hỏi còn ai mạnh hơn hắn?”

“Nói thế cũng không đúng. Vậy sao nàng không thích Huyền… vị chưởng môn kia?”

“Huyền… vị chưởng môn đó tuy tuấn mỹ, nhưng so ra vẫn khác biệt! Không tin quay đầu mà xem thử đi.”

“Ngươi muốn chết thì nhảy xuống hồ nhanh hơn đó.”

Huyền Tố: “….” Hắn bỗng cảm thấy đầu đau dữ dội.

Mà vị đại Phật kia vẫn ung dung ngồi trên cao, không có ý rời đi. Hắn đành bình tĩnh thu dọn theo lệ thường.

Trước tiên tiễn mấy người Vô Cực Tông ủ rũ trở về, sau đó mới quay sang trong môn. Ai cũng biết, ba người ưu thắng đã định chiến tích ưu thắng đương nhiên là Từ Thanh Tiên nàng chưa từng thua. Hai người còn lại biểu hiện xuất sắc là Từ Hành cùng một đồng môn khác.

Thu lại dải lụa đỏ, đổi lấy hoa vàng, sau đó tất cả “khải hoàn trở về”, đem hoa vàng cắm lên sơn môn đỉnh núi của sư tôn mình.