Chương 32

Từ Hành cũng tỉnh ngủ, liếc nhìn thành quả, nhướng mày hài lòng: “Ừm, tốt lắm. Ta đã bảo ngươi lợi hại mà!”

Thần Thông Giám: […]

Cái thứ cảm giác vui mừng đáng xấu hổ này là sao?! Không cần đâu! Biến đi!!

Thế là, một người một giám ngồi trong góc, tinh thần dồi dào, bắt đầu lật sách đọc.

Dù không phải chính sử, thậm chí có cuốn chỉ là dã thư của tán tu chốn nhân gian, câu chữ vừa cẩu thả vừa hoang đường, nhưng lại thật sự mở ra cho nàng vài góc nhìn mới.

“Linh Lung thôn mỹ đàm.”

Từ Hành chậm rãi thì thào: “Chuyện này ta từng đọc trong Biên niên sử. Nói là hồi xưa, khi yêu tà còn hoành hành, có đám yêu quái tác oai trong thôn, Cửu Trùng Tôn đến thu phục chúng, nhưng không gϊếŧ, chỉ trói cả đám rồi lặng lẽ rời đi. Đám yêu ấy không gây loạn được nữa, dân làng cũng không dám gϊếŧ, cứ qua lại như thế, hai bên dần thân thiết. Lũ yêu còn tự nguyện ở lại giúp dân làm ruộng, về sau khi có bọn yêu khác kéo tới còn liều mạng bảo vệ dân… Quả thật là lưu tình trả tình, ơn đáp nghĩa, đúng là một giai thoại.”

Nàng lật qua trang tiếp theo, trong mắt thoáng hiện vẻ suy tư: Hắn thật sự là người như vậy sao?

Cứ tiếp tục đọc xuống…

Từ Hành lẩm bẩm: “Ở đây viết rằng, thực ra hôm ấy hắn trói lũ yêu lại là định gϊếŧ sạch, nhưng đột nhiên tông môn có việc gấp triệu hồi, tôn tọa liền rời đi rồi quên luôn.”

Thần Thông Giám: [Quên luôn?]

“Lúc ấy còn trẻ, trí nhớ đâu đến nỗi tệ vậy…” Từ Hành không nói nổi, tiếp tục đọc: “Sau này nhớ ra, định ra tay, thì lúc ấy con đầu đàn của đám yêu đã biến thành trâu cho bọn trẻ trong thôn cưỡi. Hắn cảm thấy giờ mà qua gϊếŧ cả nhà yêu kia thì tổn thương tình cảm quá, thôi bỏ.”

Thần Thông Giám: […]

Vậy trí nhớ cũng chẳng ra gì nhỉ?! Quên đến mức này sao?!

Lặng đi một chốc, Từ Hành lại lật sang “Vô tư cứu kẻ đối địch, nghĩa khí vang danh thiên hạ.” Cái này thì Biên niên sử cũng chép.

Chuyện kể năm xưa có một lão ngoan cố cực kỳ đáng ghét, tuy cũng thuộc chính đạo nhưng quan hệ với Cửu Trùng Tôn cực xấu. Một hôm, lão định đi dự hôn lễ của con trai, vừa bước ra cửa liền bị Cửu Trùng Tôn đấm cho một cú. Tuy vết thương không nặng, nhưng mắt thâm tím, mặt mũi bầm dập, không thể đi dự được nữa.

Mãi về sau người ta mới phát hiện, bữa tiệc kia là một bẫy gϊếŧ người lão cố chấp, ai cũng khuyên không nổi, đi là chết chắc. Tuy cách làm của Cửu Trùng Tôn không ổn lắm, nhưng lại hữu hiệu.

Từ Hành hạ giọng đọc: “Ở đây nói, thực ra hôm đó hắn chỉ tiện đường, thấy ngứa mắt quá nên đấm một cái, chẳng nghĩ xa xôi vậy đâu.”

Thần Thông Giám: […]

Khoan khoan, đây… đây thật là Cửu Trùng Tôn chúng ta sao?! Không phải hắn kiểu thanh lãnh, cao ngạo như băng sơn đấy chứ?! Cái thứ dã sử này đốt đi cho rồi! Ngay lập tức!

Từ Hành tiện tay quăng quyển sách, lắc đầu thở dài: “Dã sử thì dã sử, mà cái dã đến nỗi chỉ còn ‘sử’ thật.”

Lật tiếp, lật tiếp nào!

Những thứ còn lại càng loạn xạ hơn, hoang đường đến mức không đỡ nổi. Có sách viết Cửu Trùng Tôn đã chết từ lâu, chỉ còn hồn ma lảng vảng trong linh cảnh. Có sách nói hắn từng chịu hình “móc xương đổi tim”, đến giờ vẫn ba hồn bảy vía thiếu hụt nên không thể rời sơn môn. Có sách lại bảo hắn vốn không phải người, cũng chẳng phải quỷ, mà là yêu vật hóa thân! Lại có sách nói hắn thọ mệnh như cỏ cây, cô độc cả đời, thật tâm chỉ trao cho một người.

Cuối cùng là gì?

Từ Hành cẩn thận trải ra một mảnh trúc giản sắp mục nát, cố gắng nhận ra vài chữ. Đây thậm chí còn chẳng chuyên chép về Cửu Trùng Tôn, chỉ ghi chép ngắn gọn vài chuyện nhân tình thế sự, nhưng giờ đây hầu hết đều đã hóa thành tro bụi.

“Tên thật là…” Ấn linh yếu ớt quá, không sao khôi phục, chỉ mơ hồ thấy được một chữ “Chu”.

Vị thần bí Chu kia, không rõ từ đâu mà đến, nhìn qua lại rất “khắc người”. Hắn chưa từng thu đồ đệ, nhưng từng có một vị sư tôn kinh tài tuyệt diễm, song vị ấy chưa đến ba mươi đã chết, đoản mệnh.

Người hắn từng thầm mến, cũng chẳng khá hơn cũng chưa đến ba mươi đã chết.

Chưa đến ba mươi mà chết, ngay cả ở nhân gian phàm tục cũng coi là “yểu mệnh”. Từ đó về sau, quanh Cửu Trùng Tôn chẳng còn ai đáng để chép sách nữa.

Vài trăm năm, biển hóa ruộng dâu.

Từ Hành ngây ra, chợt nghe bên tai vang lên tiếng kiếm ngân sắc bén, nàng chợt đứng bật dậy, nhìn quanh thấy những người khác trong các vẫn bình thản, chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt “lại phát bệnh rồi à”.

Tiểu sư muội lại bị làm sao thế?

Từ Hành ngẩng lên nhìn qua cửa sổ, một tầng mây ngũ sắc cuồn cuộn. Quả nhiên, âm thanh ấy chỉ có nàng nghe thấy, hơn nữa còn hiểu được ý nghĩa:

Đại sư tỷ Từ Thanh Tiên, cuối cùng cũng xuất quan rồi!

Về vị nữ chủ Từ Thanh Tiên, Từ Hành cũng chẳng hiểu rõ mấy.