Tô Yên Nhiên dù gì cũng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi, nghe Phượng Khuynh Nhiễm nói vậy, liền bị dọa đến lùi lại mấy bước.
Phượng Khuynh Nhiễm siết chặt đôi bàn tay nhỏ, cố gắng đè nén cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, chính nàng cũng bị thù hận dâng trào bất ngờ kia làm cho hoảng sợ.
Rõ ràng nàng chỉ là người xuyên sách, dù trong truyện nữ phụ và Tô Yên Nhiên có mối thù sâu đậm, nhưng mọi chuyện đó đâu phải xảy ra với nàng. Nàng không nên phản ứng dữ dội đến mức này mới đúng.
Chẳng lẽ là vì nàng quá nhập tâm vào vai nhân vật trong truyện?
Phượng Khuynh Nhiễm quyết định rời xa Tô Yên Nhiên, từ xưa đến nay nữ phụ và nữ chính chính là thiên địch, hai người mà chạm mặt thì chẳng có chuyện gì tốt lành.
Nàng quay người rời khỏi quảng trường, bản thân là đệ tử bị loại, căn bản không cần ở lại nơi này để phí lời với Tô Yên Nhiên.
Ai ngờ nàng vừa đi được mấy bước, phía sau đã vang lên giọng nói yếu ớt nhút nhát của Tô Yên Nhiên: “Tỷ tỷ, có phải giữa chúng ta đã hiểu lầm điều gì không?”
Phượng Khuynh Nhiễm không thèm để ý, tiếp tục bước đi.
Tô Yên Nhiên thấy vậy, trong lòng bỗng hoảng hốt, trực giác mách bảo nàng ta rằng tuyệt đối không thể để Phượng Khuynh Nhiễm rời đi.
Nhưng đúng lúc nàng ta định đuổi theo, trên quảng trường đột nhiên vang lên một giọng nói nghiêm nghị: “Tất cả đệ tử bị loại, lập tức rời khỏi quảng trường. Những người vượt qua khảo hạch, xin an tâm chờ đợi, chư vị Tông chủ đang trên đường tới.”
Vị đạo sư kia nói xong liền vẫy tay với Tô Yên Nhiên, ý bảo nàng ta đứng về phía mình.
Tô Yên Nhiên là người đạt hạng nhất trong kỳ khảo hạch lần này, lại sở hữu băng linh căn biến dị, là đệ tử mà các tông môn tranh nhau muốn thu nhận, tất nhiên hắn phải ra tay trước.
Tô Yên Nhiên do dự một chút rồi đi về phía đạo sư, nhưng cảm giác mất mát trong lòng nàng ta lại không cách nào kìm nén được.
...
Phượng Khuynh Nhiễm bước ra khỏi quảng trường, lập tức cảm thấy thần thanh khí sảng.
Quả nhiên, quý trọng sinh mệnh, tránh xa nữ chính là lựa chọn đúng đắn!
Phượng Khuynh Nhiễm nhìn con đường phía trước, trong lòng có chút khó xử. Nàng là nữ phụ độc ác trong truyện, cho dù chủ động tránh xa nữ chính, nhưng chỉ cần còn giữ vật đó trong tay, nữ chính nhất định sẽ tìm đến nàng.
Muốn đối kháng với nữ chính, nhất định phải bước lên con đường tu tiên.
Trước mắt nàng chỉ còn một con đường chính là trở thành tán tu.
Tuy rằng nàng không thiếu tài nguyên, nhưng làm tán tu đồng nghĩa với việc bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng.
Chết tiệt!
Từ chối nhất thời sướиɠ tay, hậu quả chính là thiêu đốt bản thân.
Đúng lúc Phượng Khuynh Nhiễm đang trầm tư, một gương mặt bỗng xuất hiện trước mắt nàng: “Tiểu nha đầu, ta thấy căn cốt con phi phàm, rất thích hợp làm đệ tử thân truyền của ta, theo ta về Lăng Vân Tông đi?”
Người tới khoảng chừng ba mươi tuổi, dung mạo tuấn tú, bên hông đeo hồ rượu, tóc tai có phần rối bù, dáng vẻ như vừa mới ngủ dậy.
Phượng Khuynh Nhiễm cố gắng nhớ lại các tông môn từng được nhắc đến trong truyện, nhưng nghĩ mãi cũng không ra cái tên Lăng Vân Tông. “Đại thúc, ta là ngũ hành linh căn, căn bản không thể dẫn khí nhập thể.”
Ngũ hành tương sinh tương khắc, dù nàng chọn tu luyện linh căn nào, thì linh căn tương khắc cũng sẽ làm tiêu tán linh khí.
Linh căn đơn nhất là tư chất tốt nhất, gọi là Thiên linh căn; hai linh căn là Địa linh căn; ba là Huyền, bốn là Hoàng; còn ngũ hành linh căn thì không thể bước chân vào con đường tu tiên.
May mà nàng có phương pháp tu luyện ngũ hành linh căn trong chiếc vòng ngọc này, nàng phải nhanh chóng tìm nơi kín đáo để ký khế ước với vòng.
Diệp Vấn Thiên nghe đến ngũ hành linh căn, lập tức mở thiên nhãn, quan sát Phượng Khuynh Nhiễm.
Càng nhìn càng giật mình, hạ giới lại có yêu nghiệt thế này?
“Nhận! Nhận làm đồ đệ ngay!” Diệp Vấn Thiên sốt ruột bắt nàng bái sư, như sợ nàng chạy mất.
Phượng Khuynh Nhiễm: “?”
Sao người này giống kẻ lừa đảo vậy!
Chẳng lẽ trong giới tu tiên cũng có đám chuyên đi lừa đảo?
Phượng Khuynh Nhiễm khẽ lùi một bước, nàng thật sự rất muốn chạy.
Diệp Vấn Thiên thấy động tác của nàng, tưởng rằng nàng không muốn gia nhập Lăng Vân Tông, liền vội nói: “Tiểu nha đầu, chỉ cần con tới Lăng Vân Tông, cho dù tương lai không thể Trúc cơ, chúng ta cũng sẽ không đuổi con đi, con có thể ở lại trong tông môn đến khi thọ tận mệnh hết.”
“Hơn nữa Lăng Vân Tông nếu tính cả con thì cũng chỉ có mười người, quan hệ đơn giản, không có bất kỳ quy củ nào ràng buộc. Các sư huynh sư tỷ khác đều tâm địa hiền hòa, tuyệt đối sẽ không tranh giành tài nguyên với con...”
Tu luyện giả hệ thổ, sau khi Trúc cơ thì tuổi thọ có thể đạt tới năm trăm năm, lúc đó mới được coi là chính thức bước vào con đường tu tiên.
Phượng Khuynh Nhiễm càng nghe càng thấy lo, trên đời không có chuyện tốt nào từ trên trời rơi xuống, điều kiện tốt như vậy, tông môn chỉ có chín người, vô cùng khả nghi.
Không lẽ là một tập đoàn lừa đảo?
Diệp Vấn Thiên phát hiện mình càng nói nhiều, ý định bỏ chạy trong mắt Phượng Khuynh Nhiễm càng rõ ràng, trong lòng sốt ruột, nghi ngờ là bản thân hứa hẹn chưa đủ hấp dẫn.
“Tiểu đồ nhi, con có điều kiện gì thì cứ việc nói!” Hai mắt Diệp Vấn Thiên sáng rực, nhìn nàng như bảo vật.
“Ngươi chắc chắn muốn nhận một người ngũ hành linh căn làm đồ đệ?” Phượng Khuynh Nhiễm dò xét hỏi.
Diệp Vấn Thiên tưởng nàng tự ti vì tư chất của mình, sắc mặt có chút khó xử, phải giải thích thế nào cho đồ nhi hiểu được, nàng chính là tiên linh căn cực phẩm đây?
Cách kiểm tra linh căn ở hạ giới vốn sai hoàn toàn, phương pháp chính xác là phải dựa vào độ tinh thuần của linh căn. Tinh thuần càng cao, tư chất tu luyện càng tốt.
Phân cấp linh căn chính xác phải là: hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, cực phẩm, thánh phẩm, thần phẩm.
Hơn nữa cấp bậc linh căn về sau có thể dùng một số phương pháp đặc thù để thăng cấp.
Lại thêm tiểu đồ nhi này còn sở hữu thể chất đặc biệt chính là Thiên Nguyệt Thánh Thể. Thể chất này kết hợp với tiên linh căn cực phẩm, tu luyện có thể nói là một ngày tiến ngàn dặm trong.
Chỉ là linh căn càng nhiều, quá trình dẫn khí nhập thể càng đau đớn và kéo dài, nhưng chỉ cần bước vào Luyện Khí kỳ, con đường tu luyện sau đó sẽ hanh thông không gì cản nổi.
“Tiểu đồ nhi, tu tiên vốn là nghịch thiên mà đi, tư chất kém không phải lỗi của con. Chỉ cần con chịu cố gắng, tương lai nhất định sáng lạn! Năm xưa Đan Thanh thư sinh chẳng phải không có linh căn, vậy mà vẫn nhờ một thân phù lục kỳ lạ mà độ kiếp phi thăng đó thôi!”
Phượng Khuynh Nhiễm cười híp mắt nhìn ông: “Đại thúc, Đan Thanh thư sinh là ai?”
Diệp Vấn Thiên thoáng sững người, có chút lúng túng.
Hỏng rồi, nhớ nhầm mất rồi, Đan Thanh thư sinh không phải người của đại lục này!
“Đan Thanh thư sinh đã phi thăng từ mấy trăm năm trước, con không biết cũng bình thường. Nhưng trên giới lệnh của tông môn chúng ta có phù văn do người này vẽ, không tin con có thể nhìn thử.” Diệp Vấn Thiên tiếp tục ba hoa, trong tay lập tức xuất hiện một tấm lệnh bài màu vàng.
Phượng Khuynh Nhiễm nhìn thấy lệnh bài trong tay ông, ánh mắt chợt ngưng lại, tấm lệnh bài này... trông quen mắt lạ thường.