Chương 19: Đản đản là ai?

Chủ quầy lại liếc nhìn Phượng Khuynh Nhiễm.

Nàng mặc váy lụa xanh nhạt, khí chất cao quý, tựa đóa hoa sen độc lập giữa trần gian, khiến người khác ngưỡng mộ, tự ti, không dám khinh nhờn.

Phượng Khuynh Nhiễm thấy hắn ngây ra, lạnh giọng hỏi: “Còn chuyện gì sao?”

Chủ quầy bừng tỉnh, lòng hơi chấn động, cười xòa: “Cô nương tìm bạn, phải chăng người ấy truyền tống sau ngươi?”

Phượng Khuynh Nhiễm lạnh lùng: “Ngươi hỏi nhiều thế làm gì?”

“Cô nương hiểu lầm rồi, tại hạ chỉ muốn nhắc, trận pháp truyền tống có điểm rơi ngẫu nhiên. Bạn của cô nương có khả năng đã đến nơi khác, ngươi chờ ở đây là vô ích.”

Khóe môi Phượng Khuynh Nhiễm giật giật, việc quan trọng vậy, sao Mặc Kinh Hồng không nói!?

Nói hắn không biết điều này, nàng chết cũng không tin!

Ban đầu còn định chờ hắn rời đi rồi nàng mới rời quầy, giờ xem ra không cần nữa: “Đa tạ đã nhắc nhở.”

“Cô nương khách khí, thêm một điều nữa, trong chợ đen không thể dùng phù truyền âm.” Chủ quầy thấy nàng lịch sự, bèn thật lòng nhắc: “Tuy chợ đen có người tuần tra, nhưng cô nương vẫn nên cẩn trọng.”

Trong chợ đen, Phượng Khuynh Nhiễm chắc chắn không gặp nguy hiểm, nhưng tránh sao khỏi ánh mắt dòm ngó của kẻ gian.

Phượng Khuynh Nhiễm chắp tay: “Nếu ta đã định tìm bạn, vậy quầy này trả lại ngươi, cáo từ.”

Chủ quầy hơi ngượng, dù gì cũng đã moi được linh thạch của nàng. Hắn lấy một quyển sổ ra đưa tới: “Đây là kinh nghiệm ta tích góp mười năm trong chợ đen, mong giúp được cô nương.”

Phượng Khuynh Nhiễm không khách sáo nhận lấy, khẽ gật đầu rồi rời đi.

Không lâu sau khi nàng đi, một nam tử khoác áo choàng đen đi đến.

“Viên linh thạch tiểu cô nương vừa đưa ngươi, cho ta xem thử.” Giọng nam tử khàn đặc, mặt đeo mặt nạ.

Chủ quầy ôm chặt túi trữ vật: “Ngươi muốn làm gì?”

Nam tử hừ lạnh, hắn chỉ thấy linh thạch quen mắt nên muốn xem kỹ hơn chứ không định cướp. Tên chủ quầy này đúng là không biết điều.

Hàn khí tỏa ra khắp người hắn khiến chủ quầy rùng mình, chẳng lẽ là bạn của cô nương kia?

“Ngươi... đó là nàng đưa cho ta! Trong chợ đen không được ra tay!” Chủ quầy lớn tiếng.

Nam tử đưa ra một túi trữ vật, giọng khàn: “Đổi lấy một viên.”

Chủ quầy kiểm tra bên trong, bất giác nuốt nước bọt, hôm nay đúng là trúng vận may!

Dù linh thạch Phượng Khuynh Nhiễm đưa gần đạt Thiên phẩm, nhưng cũng không xứng với ba trăm viên linh thạch cực phẩm thế này!

Chủ quầy cười hì hì, đưa một viên linh thạch ra, nam tử nhận xong lập tức rời đi.

Chủ quầy lắc đầu, sắp xếp lại quầy hàng, chờ đợi con mồi tiếp theo.

Phượng Khuynh Nhiễm ở xa quan sát, thấy hết mọi chuyện. Linh thạch nàng dùng là do Bách Lý Văn Việt tặng, người kia lại muốn lấy nó, chẳng lẽ có liên quan đến Lục sư huynh?

Chỉ không rõ là địch hay bạn.

Nàng quyết định sau khi trở về phải báo chuyện này cho Bách Lý Văn Việt.

Phượng Khuynh Nhiễm dừng lại trước một quầy bán trang sức, cầm một viên ngọc bội lên, vừa chạm tay đã thấy lạnh buốt, khiến nàng hơi nhíu mày. Nếu cảm giác không sai, thứ này có... tử khí?

“Tiểu cô nương, muốn mua gì nào?” Mắt chủ quầy lóe sáng. Vừa thấy nàng tiêu tiền hào phóng ở chỗ Trương Tam, hắn đã biết mình không nên hét giá quá thấp.

Con gái ai cũng thích đẹp, chỉ cần khéo mồm một chút, cô nương này nhất định sẽ chi tiền mua hàng của hắn.

“Mấy món này từ đâu có?” Phượng Khuynh Nhiễm đặt ngọc bội xuống, cầm một cây trâm ngọc lên, là một pháp khí phòng ngự tam phẩm.

“Tự ta luyện chế, giá rẻ chất lượng tốt, rất hợp với tiểu cô nương xinh đẹp như ngươi.”

Đôi mắt nàng cụp xuống, khóe môi giật nhẹ, hắn cũng dám khuyên thật!

Trên món đồ phủ đầy tử khí, nếu nàng không có linh căn ngũ hành, lại đúng lúc mới bước vào Trúc Cơ kỳ, thì tuyệt đối không thể cảm nhận được.

Loại vật này, người thường đeo sẽ tổn thọ, tu luyện giả dùng lâu cũng hao mòn sinh lực.

“Thế nào? Có ưng món nào không?” Chủ quầy vồn vã hỏi.

“Xem thêm đã.” Ánh mắt Phượng Khuynh Nhiễm lóe tia sáng lạnh, đồ lấy từ mộ, thường nhiễm âm khí.

Mà loại dính tử khí như vầy, hẳn là vật tuẫn táng được đeo sát thân người chết.

Thứ như thế, nàng không dám đυ.ng vào.

“Chủ nhân, Đản Đản nói muốn cái ngọc quan bên trái kia!” Nguyên Bảo truyền âm bằng giọng non nớt.

Bước chân nàng khựng lại: “Đản Đản là ai?”

“Chủ nhân quên rồi sao? Là quả trứng lần trước Bách Lý Văn Việt tặng người đó!”

Phượng Khuynh Nhiễm nhặt cái ngọc quan màu lam, vào không gian tra xét: “Nguyên Bảo, vì sao ta không thấy nó?”

“Chủ nhân, nó đang ngủ trong một không gian khác, chờ người đạt đến Hóa Thần kỳ thì mới thấy được.” Nguyên Bảo rụt rè đáp.

“Lôi nó ra đây cho ta! Ta muốn nhìn thấy nó ngay lập tức!” Phượng Khuynh Nhiễm bĩu môi, đây là địa bàn của nàng, nàng phải làm chủ!