Chương 16: Đan dược thất phẩm tùy tiện luyện chơi

Sau khi Tô Yên Nhiên va phải người, liền nhét vào tay lão giả một viên linh thạch hạ phẩm, rồi xoay người định rời đi.

Lão giả nhìn thấy linh thạch, nét mặt vốn không biểu cảm hiện lên vẻ kinh ngạc, lập tức nắm lấy vai nàng ta: “Tiểu nha đầu, ý ngươi là gì đây?”

Thế nhưng lão giả còn chưa nói hết, Tô Yên Nhiên đã vội lên tiếng trước: “Một viên ngươi thấy ít? Vậy ta đưa thêm năm viên nữa, đừng dây dưa với ta.”

Vẻ mặt của Tô Yên Nhiên đầy bất mãn, ở Thiên Kiếm Tông bị Thịnh Thi Khả chèn ép, ra ngoài một chuyến lại gặp phiền phức thế này.

Thật là xúi quẩy!

“Ngươi, nha đầu này, đυ.ng trúng người không chịu xin lỗi, lại lấy linh thạch ra sỉ nhục người khác.” Lão giả siết chặt lực tay.

Sắc mặt Tô Yên Nhiên khẽ biến, sao người này lại không biết điều như thế: “Rõ ràng là ngươi đột nhiên xông ra đυ.ng vào ta.”

Nàng ta vừa nói, vừa quan sát lão giả, phát hiện trên người không hề có linh lực dao động, áo quần cũ kỹ.

Trong mắt nàng ta thoáng hiện vẻ khinh miệt, xác định lão già này cố tình gây sự.

Nàng ta đưa tay ném ra một viên linh thạch trung phẩm, rơi xuống dưới chân lão giả, rồi châm chọc: “Không phải là muốn nhiều linh thạch hơn sao! Tự đi mà nhặt lấy.”

“Tiểu bối cuồng vọng!” Lão giả cười lạnh một tiếng, bàn tay khô gầy khẽ dùng lực.

Tức thì, vai Tô Yên Nhiên truyền đến một trận đau buốt.

Tô Yên Nhiên vừa giận vừa thẹn, phản tay ngưng tụ một mũi băng tiễn, đâm thẳng vào ngực lão giả.

Trên mặt nàng ta lộ vẻ đắc ý, không nhường đường, vậy thì phải trả giá!

Dù sao là lão ta tự chuốc lấy, nhân quả này không liên quan gì đến nàng ta.

“Tiểu nha đầu tâm địa thật độc ác!” Giọng lão giả lạnh dần, đưa tay bắt lấy băng tiễn.

Tô Yên Nhiên cả kinh, lão già này cũng là tu luyện giả, nếu không không thể hóa giải được đòn công kích của nàng ta.

Trong lòng nàng ta thêm vài phần kiêng dè, lại nhìn kỹ lão giả, thấy ánh mắt lão giả đυ.c ngầu, lưng còng, khí tức yếu ớt.

Vẫn chỉ là một tu luyện giả nửa sống nửa chết.

Cường giả cấp cao thì dù có sắp chết cũng oai phong lẫm liệt, tuyệt đối không phải dáng vẻ như lão ta.

Tu vi của lão ta chắc cũng chỉ từ Luyện Khí tầng ba trở lên, nhiều nhất cũng chỉ dưới Kim Đan mà thôi.

Loại người này nàng ta không sợ, nhưng không biết sau lưng lão ta có người hay không, thả đi có thể gây hậu họa.

Tô Yên Nhiên nhìn ra con phố phía xa, không ai chú ý đến nơi này, tiếng rèn không ngớt cũng che lấp phần lớn thanh âm.

Ánh mắt nàng ta lóe lên, sát tâm nổi dậy lần nữa.

Lão giả nhìn thấy hết biểu cảm của Tô Yên Nhiên, lắc đầu thất vọng: “Sát tâm của ngươi quá nặng, không phải người ta đang tìm.”

Tô Yên Nhiên nghe đến bốn chữ “sát tâm quá nặng”, sắc mặt đại biến, theo bản năng đưa tay chạm vào túi trữ vật.

Lão giả lắc đầu, xoay người bước đi trên phố.

Tô Yên Nhiên nhìn chằm chằm vào bóng lưng lão giả, ánh mắt tàn độc, đưa tay ngưng tụ một đạo băng tiễn, bắn về phía lưng lão giả.

Nàng ta không thể để lại bất cứ sơ hở hay mối họa nào!

Phập!

Băng tiễn đâm vào tim lão giả, lập tức hóa thành nước, hòa lẫn vào huyết dịch.

Bịch!

Lão giả ngã quỵ xuống đất, không nhìn rõ được biểu cảm.

Sắc mặt xinh đẹp của Tô Yên Nhiên hiện lên vẻ hưng phấn, xem ra công pháp người kia dạy thật sự có thể vượt cấp gϊếŧ người.

Tô Yên Nhiên không dừng lại, xoay người đi sâu vào trong ngõ hẻm.

Đợi đến khi cường giả Hóa Thần kỳ kia rời đi theo Tô Yên Nhiên, Phượng Khuynh Nhiễm và Mặc Kinh Hồng mới hiện thân.

Phượng Khuynh Nhiễm bắt mạch cho lão giả, lông mày khẽ nhíu: “Kỳ lạ, tim đã vỡ nát, vì sao vẫn còn một hơi thở?”

Hai người lật người lão giả lên, lúc này mới phát hiện máu trên đất rất ít.

Mặc Kinh Hồng kiểm tra một lượt, trầm giọng nói: “Là thuật pháp cao cấp - Di Vị thuật. Trong khoảnh khắc cảm nhận được nguy hiểm chí mạng, ông ấy đã chuyển tim sang vị trí khác. Hơn nữa, ông ấy còn uống sẵn đan dược cầm máu.”

“Uống sẵn đan dược cầm máu? Lẽ nào ông ấy biết mình sẽ gặp nạn?” Ánh mắt Phượng Khuynh Nhiễm có phần phức tạp, có lẽ bọn họ đều không thể tránh khỏi an bài của vận mệnh.

Lúc đọc sách, nàng cũng không cảm thấy lão giả xuất hiện ở thành Chú Tạo là điều bất hợp lý.

Nhưng từ khi xuyên sách tới đây, tra lại “Thanh Vân Chí”, nàng mới biết theo lý mà nói, Các chủ Khôn Huyền Các tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở thành Chú Tạo.

Thanh Vân châu có ba thế lực lớn: Khôn Huyền Các, Phù Ngọc Linh Khí Các và Nhà đấu giá Thư Mặc.

Thế lực của Khôn Huyền Các chủ yếu phân bố ở phía Bắc Thanh Vân châu, còn thành Chú Tạo nằm ở phía Nam, thuộc phạm vi thế lực của Phù Ngọc Các. Hai các có thù hận đã lâu.

Thân là Các chủ, làm sao ông ấy có thể một mình mạo hiểm đến nơi này?

“Tiểu sư muội, nếu muội tò mò thì có thể trực tiếp hỏi ông ấy.” Đôi mắt như họa của Mặc Kinh Hồng ánh lên ý cười, nhét một viên đan dược vào miệng lão giả.

Phượng Khuynh Nhiễm: “...”

Khụ khụ!

Lão giả ho ra vài ngụm máu đen, dung mạo bằng mắt thường cũng có thể thấy đang thay đổi, khí tức cũng tăng vọt.

“Thất sư huynh, huynh cho ông ấy ăn cái gì vậy?”

“Đan giải độc.” Mặc Kinh Hồng nói thản nhiên như gió thổi.

Đôi mắt đen trong sáng của Phượng Khuynh Nhiễm trợn to, chuẩn bị sẵn giải dược cho Phệ Linh độc thất phẩm, Thất sư huynh còn nói mình không phải người xuyên sách?

“Tiểu sư muội, có gì thì cứ hỏi, người có miệng là để dùng để hỏi. Thời gian quý giá, thay vì đoán mò, chi bằng nghĩ cách tu luyện thật tốt.”

“Đợi đến khi tu vi của muội càng ngày càng mạnh, muốn hỏi gì sẽ dễ dàng hơn.”

Vài năm sau, khi Mặc Kinh Hồng nhớ lại câu nói hôm nay, hắn nhất định sẽ hối không kịp.

Khóe môi Phượng Khuynh Nhiễm khẽ co giật, Thất sư huynh đã nói thế, nàng không hỏi chút gì thì chẳng phải rất mất mặt à?

Phượng Khuynh Nhiễm cười hì hì hỏi: “Vậy Thất sư huynh nói thật đi, tại sao huynh lại có giải dược của Phệ Linh độc?”

“Lúc luyện đan, tiện tay luyện một viên.” Đôi mắt sao của Mặc Kinh Hồng chớp động, khí chất quý khí tự nhiên tỏa ra.

“Đan dược thất phẩm mà huynh nói luyện là luyện ngay được! Thất sư huynh, ta đọc ít sách, nhưng huynh đừng lừa ta.” Phượng Khuynh Nhiễm tức giận, một viên đan dược thất phẩm có thể vét cạn cả một gia tộc trung đẳng.

Cuối cùng nàng cũng hiểu vì sao người nắm quyền trong Lăng Vân Tông lại là Thất sư huynh!

Mặc Kinh Hồng khẽ vỗ đầu nàng: “Tiểu sư muội, đừng tự ti, ta sẽ không cười muội đâu.”

Phượng Khuynh Nhiễm hất tay hắn ra khỏi đầu, tức giận nói: “Đa tạ huynh đấy!”

Đúng lúc này, lão giả dưới đất mở mắt, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn về phía Phượng Khuynh Nhiễm và Mặc Kinh Hồng.