Chương 14: Nữ tử mang thiên vận

“Đại sư Thiên Cơ! Muội chắc chắn là ông ấy đang ở Hỏa Linh châu?” Năm xưa Mục Thiên Giác chịu gia nhập Lăng Vân Tông chính là vì Diệp Vấn Thiên từng hứa có thể dẫn hắn đi gặp Đại sư Thiên Cơ.

Kết quả, hắn vào Lăng Vân Tông đã mấy chục năm, đừng nói gặp được Đại sư Thiên Cơ, ngay cả Diệp Vấn Thiên, số lần gặp cũng đếm được trên đầu ngón tay.

...

Cùng lúc đó.

Tại Hỏa Linh châu, Diệp Vấn Thiên bỗng hắt xì liên tục mấy cái, say khướt hỏi: “Thiên Cơ, đột nhiên gọi ta tới là có chuyện gì?”

Một nam tử áo trắng đứng bên cạnh, đôi mắt trong suốt như nhìn thấu vạn vật thế gian, không buồn không vui: “Ngươi có giữ đúng ước định, trăm năm không thu đồ đệ không?”

“Ợ... Ước định? Ta có giữ mà.” Diệp Vấn Thiên vừa nói vừa nốc thêm một ngụm rượu.

Trong mắt Chử Thiên Cơ lóe lên một tia sắc lạnh gần như không thể nhận ra, như tuyết mùa xuân chưa tan: “Vậy Phượng Khuynh Nhiễm là ai?”

Diệp Vấn Thiên thản nhiên đáp: “Đệ tử thứ chín của ta.”

“Vấn Thiên, trăm năm chưa đến, vì sao lại thu đồ đệ?”

“Nhưng ta không thu nó ở Đại hội Tông môn, mà là nhặt được trên đường. Ta nói cho ngươi biết, tiểu đồ đệ của ta lợi hại lắm, nó có Thiên Nguyệt Thánh Thể, lại là tiên linh căn cực phẩm, còn chăm chỉ tu luyện.”

Trên mặt Diệp Vấn Thiên tràn đầy tự hào.

Ánh mắt Chử Thiên Cơ khẽ biến, ông lấy một giọt rượu trên tay vẽ một trận pháp kỳ dị trên bàn.

Sau đó nhỏ máu vào giữa, nhìn vết máu lan ra, sắc mặt càng lúc càng ngưng trọng.

Sao lại như vậy?

Vì sao Phượng Khuynh Nhiễm không đi theo quỹ đạo, gia nhập Thiên Kiếm Tông?

Trong mắt Chử Thiên Cơ thêm vài phần nặng nề: “Vấn Thiên, kể lại tình hình lúc ngươi thu nhận nàng ấy.”

Còn chưa đợi Diệp Vấn Thiên kể xong, Chử Thiên Cơ đã nhận ra có điều không ổn.

Nhất định là có người động vào mệnh cách của Phượng Khuynh Nhiễm.

Chử Thiên Cơ vung tay xóa sạch trận đồ trên bàn: “Vấn Thiên, ngươi còn nhớ nhiệm vụ của mình không?”

“Dĩ nhiên nhớ chứ, tên nhãi Thiên Đế kia sai chúng ta đến đây, đưa cơ duyên cho nữ nhi của hắn, giúp nàng ta tu thành đại đạo...” Diệp Vấn Thiên như nghĩ đến gì đó, sắc mặt tối sầm: “Đường đường chính chính không đi, lại chọn tà môn ngoại đạo, hy sinh một tiểu thế giới chỉ để cho một người tu thành đại đạo.”

“Vấn Thiên, ngươi không nên thu nhận Phượng Khuynh Nhiễm. Vận khí của nàng đều thuộc về nữ nhi của Thiên Đế, Phượng Khuynh Nhiễm càng mạnh, nữ nhi của Thiên Đế càng yếu.” Chử Thiên Cơ thở dài, Phượng Khuynh Nhiễm cũng chỉ xui xẻo mà thôi.

Diệp Vấn Thiên tỉnh táo được một nửa, sắc mặt nghiêm lại: “Thiên Cơ, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy việc Thiên Đế làm là sai? Vì tư lợi, hắn đã hủy hoại tương lai của biết bao người.”

“Hơn nữa Thiên Đế tuyệt đối đã giở rất nhiều thủ đoạn trong bóng tối. Lần trước ta gặp nữ nhi của hắn, phát hiện nàng ta bị oán khí bao quanh. Những nghiệp chướng đó, tuyệt đối không phải là thứ mà mới một đời có thể tích lũy được...”

Ánh mắt Diệp Vấn Thiên trầm lặng, nhưng khi nhìn lại Chử Thiên Cơ thì đã khôi phục vẻ say lơ mơ.

Chử Thiên Cơ bất lực lên tiếng: “Dĩ nhiên ta biết, nhưng chúng ta cũng không thể làm gì được. Thượng giới hiện tại, Thiên Đế một tay che trời, điều khiển thiên địa. Nếu chúng ta không giúp hắn, có lẽ còn khiến nhiều sinh linh vô tội bị liên lụy.”

“Hừ! Nhân quả luân hồi, báo ứng là thứ không thể tránh khỏi. Không phải không báo, mà là chưa tới lúc.” Diệp Vấn Thiên lắc đầu.

Chử Thiên Cơ còn muốn nói tiếp, thì phát hiện Diệp Vấn Thiên đã gục xuống bàn ngủ say.

Ánh mắt Chử Thiên Cơ phức tạp, có một số lời cuối cùng vẫn không nói ra được.

Thôi vậy!

Chỉ có thể nghĩ cách trì hoãn việc để Thiên Đế phát hiện ra dị thường ở đây, tranh thủ thêm chút thời gian cho Phượng Khuynh Nhiễm trưởng thành.

Còn có thể kéo dài được bao lâu... thì xem số mệnh của nàng thôi!

...

Lăng Vân Tông, Thiên Giác Phong.

Phượng Khuynh Nhiễm đã phân công nhiệm vụ cho từng người, ngay cả Mặc Kinh Hồng cũng bị nàng ném cho một chồng công pháp cao cấp, mà hắn lại vui vẻ tiếp nhận.

Ninh Thi Duyệt thì lộ rõ vẻ khổ sở, nàng vốn trông cậy vào Thất sư huynh nói giúp để tiểu sư muội giảm bớt số lượng sách, nhưng đợi mãi vẫn không thấy nói gì.

“Để mọi người tu luyện tốt hơn, cứ mỗi nửa năm sẽ tổ chức hội trao đổi kinh nghiệm tu luyện một lần. Trừ khi bế quan đột phá, những người khác đều phải tham dự.” Phượng Khuynh Nhiễm vui vẻ nói.

Nàng chống cằm suy nghĩ: “Thất sư huynh, đợi Tam sư tỷ và Bát sư đệ trở về, ta sẽ tìm pháp môn tu luyện thích hợp cho bọn họ.”

Lúc này, Tần Hàn Yên và Diêm Mặc Vũ đang trên đường trở về tông môn, bất chợt sinh ra một cảm giác bất an.

Bọn họ quan sát xung quanh, không phát hiện nguy hiểm gì, chỉ đành tiếp tục lên đường.

Hoàn toàn không biết Phượng Khuynh Nhiễm đang đợi bọn họ trở về.

Khung cảnh trở lại Thiên Giác Phong, Phượng Khuynh Nhiễm hài lòng nhìn bóng lưng rời đi của mọi người.

Cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn Lăng Vân Tông sẽ càng lúc càng mạnh, nhất định có thể đẩy Thiên Kiếm Tông khỏi vị trí tông môn đứng đầu!

Mục Thiên Giác giống như cà tím héo rũ, ôm cả chồng sách trở về động, thậm chí còn quên cả việc cho sách vào không gian trữ vật.

Những công pháp cao cấp mà người đời có cầu cũng không được, tiểu sư muội lại ném ra từng chồng từng chồng một, như vậy thật sự ổn không?

Phượng Khuynh Nhiễm thấy mọi người đều đã đi tu luyện, thì hài lòng gật đầu.

“Tiểu sư muội, vì sao lại biết rõ tình hình của từng người như vậy?” Ánh mắt như mực của Mặc Kinh Hồng lóe lên ánh sáng.

Sắc mặt Phượng Khuynh Nhiễm hơi cứng lại, mỗi khi đối mặt với Mặc Kinh Hồng, nàng luôn thấy chột dạ, như thể hắn sắp nhìn thấu bí mật của nàng.

Nàng vẫn luôn thắc mắc, một người tài mạo như Mặc Kinh Hồng, vì sao trong truyện lại không hề nhắc đến?

“Thất sư huynh, những điều này đều là do sư phụ nói cho ta biết.”

“Năm đó thu Ngũ sư tỷ Ninh Thi Duyệt, sư phụ chỉ xuất hiện đúng một lần, sau đó không hề hỏi han gì nữa. Còn Lục sư huynh, lần gặp sư phụ gần nhất là mười năm trước...” Mặc Kinh Hồng chậm rãi liệt kê từng việc.

Phượng Khuynh Nhiễm càng nghe càng chột dạ, thì ra sư phụ thật sự là kẻ không đáng tin như thế.

E rằng có ngày tông môn bị hủy rồi, sư phụ cũng chưa chắc phát hiện ra.

“Tiểu sư muội không có việc gì thì đi tu luyện đi.” Mặc Kinh Hồng không tiếp tục làm khó nàng nữa.

Phượng Khuynh Nhiễm gật đầu, nhưng trước khi tu luyện, nàng vẫn còn một việc cần làm, chính là đi cứu một người.