Cả đời Thẩm Khí chưa từng biết sợ là gì. Dù bị ném xuống vực Vô Hồi, chịu nỗi đau gãy sừng, rút vảy, lóc gân moi tủy, hắn cũng không hề run sợ. Nhưng vào một ngày kia, mọi người lại thấy Quỷ Vương Pho …
Cả đời Thẩm Khí chưa từng biết sợ là gì.
Dù bị ném xuống vực Vô Hồi, chịu nỗi đau gãy sừng, rút vảy, lóc gân moi tủy, hắn cũng không hề run sợ.
Nhưng vào một ngày kia, mọi người lại thấy Quỷ Vương Phong Đô cao cao tại thượng, lại như đứa trẻ con, níu lấy tay áo sư huynh mình.
Khóe mắt đỏ hoe, ánh mắt hoảng loạn và bất lực: "Sư huynh, huynh tin ta đi, đừng bỏ ta."
Chỉ sau một đêm, tiểu sư đệ ngoan ngoãn yếu đuối, lại biến thành ma đầu tay nhuốm máu, gϊếŧ người không chớp mắt.
Chuyện vỡ lở, ai nấy đều ép Mộ Tòng Vân đích thân xử tử nghiệt đồ này, vạch rõ ranh giới với tà đạo yêu ma.
Mộ Tòng Vân cầm kiếm dài, chắn ngang trước mặt: "Ai muốn gϊếŧ hắn, trước tiên phải bước qua ta."
Từ ngày hôm đó, giới tu tiên đồn rằng: "Đại đệ tử đứng đầu Huyền Lăng - Mộ Tòng Vân, cùng tiểu sư đệ Thẩm Khí cùng sa vào ma đạo."
…
Rất lâu sau.
Mộ Tòng Vân cắn chặt chăn gấm nằm rạp trên giường, sau lưng Thẩm Khí cầm một cây kim bạc cực mảnh, khắc tên mình lên eo y.
Mộ Tòng Vân rên khẽ, nghiến răng nghiến lợi mắng: "Ngươi lừa ta!"
Sư đệ nhỏ yếu, đáng thương, bất lực, không thể rời xa sư huynh gì đó - toàn là giả cả!
Chỉ có cái thứ tiểu súc sinh này là thật!
Thẩm Khí cúi xuống hôn lên vết xăm nơi eo y, giọng dịu dàng: "Ta yêu sư huynh đến tận xương tủy - điều đó là thật."
Đời này hắn chưa từng có gì trong tay.
Hắn chỉ có sư huynh, và cũng chỉ cần sư huynh mà thôi.
Sống quấn quýt, chết chẳng rời xa.
Tóm tắt một câu: Sống quấn quýt, chết chẳng rời xa.
Chủ đề: Dù ở vực sâu, lòng vẫn hướng về ánh sáng.
Hay hóng