Chương 6

Khương Thu Diệp lặng lẽ nhìn theo hành động của nam nhân, hai nắm tay siết chặt dưới ống tay áo màu đỏ, tim đập ngày càng nhanh không ngừng.

Chỉ thấy nam nhân kéo từng ngăn tủ nhỏ ra, dừng lại một chút, lấy ra vài vị thuốc cỏ đặt lên mũi ngửi ngửi, rồi nhìn về phía Khương Thu Diệp đang có chút hoảng hốt ở cách đó không xa.

Hắn cười lạnh nói: "Trong phòng của ngươi sưu tầm cũng khá nhiều cỏ độc đấy."

Khương Thu Diệp cúi đầu, trong mắt thoáng qua một chút mất kiên nhẫn, cắn môi, khi ngẩng đầu lên thì vẻ mặt lại kinh hãi bất an, giả vờ lao về phía hắn, khóc lóc: "Đại nhân, cái chết của phu quân không liên quan đến đám cỏ thuốc này, xin nghe dân nữ giải thích ạ."

Nàng nhẹ nhàng chạm vào ống tay áo gấm của nam nhân, một mùi hương thoang thoảng xộc vào mũi hắn, cánh tay hơi ngứa ngáy, khiến hắn khó chịu nhíu mày lùi lại một bước.

Khương Thu Diệp đột nhiên bị một thị vệ thân cận bên cạnh hắn đè xuống, bắt quỳ trên đất, lớn tiếng quát: "Càn rỡ, đây là Kỳ Vương điện hạ!"

Kỳ Vương?

Vị này lại chính là Kỳ Vương Quý Từ nổi danh lừng lẫy.

Nếu là hai người con trai vô dụng khác của hoàng đế thì còn đỡ, nhưng nghe nói người này không những không gần nữ sắc, mà còn vô cùng tinh tường, mỹ nhân kế chắc chắn vô dụng.

Nếu cuối cùng rơi vào tay Kỳ Vương, sợ rằng lột một lớp da cũng không đủ.

Quý Từ thu hồi ánh mắt, không có phản ứng gì với hành động vừa rồi của Khương Thu Diệp. Tuy khả năng nàng gϊếŧ cả phủ là thấp, nhưng cái chết của tướng quân vẫn có nghi vấn lớn.

"Đưa nghi phạm và vật chứng đến Hình Bộ thẩm tra.”

Đại lao của Hình bộ quả thực vô cùng âm u, tăm tối. Trong không khí nồng nặc một mùi ẩm mốc hôi thối, tạo nên một sự đối lập đến lạ kỳ với người đàn ông có phong thái quang minh lỗi lạc, tựa như một vị tiên nhân bị đày xuống trần thế, đang đứng ngay trước mặt Khương Thu Diệp.

Danh hiệu Kỳ Vương, không ai không biết, không người không hay.

Quý Từ, tự Giản Hề. Kể từ khi Thánh thượng lên ngôi, các huynh đệ của hắn hoặc là chết, hoặc là bị đày đến những vùng đất biên viễn hẻo lánh để làm một vương gia nhàn tản. Trường hợp đặc biệt duy nhất chính là vị Kỳ Vương này.

Hoàng gia vốn vô tình, thế nhưng Thánh thượng lại đặc biệt tin tưởng và trọng dụng vị Kỳ Vương này trong mọi việc. Hắn vừa có thể cầm quân dụng binh xuất thần nhập hóa, lại vừa có thể là một văn nhân đứng ra biến pháp nơi triều đường. Cũng chính vì lẽ đó, Kỳ Vương đã trở thành cái gai trong mắt của các quốc gia khác.

Mà hai chữ "Giản Hề" lại có nguồn gốc từ Kinh Thi: “Giản hề giản hề, phương tương vạn vũ. Nhật chi phương trung, tại tiền thượng xử.”

Câu thơ này mang ý nghĩa tiếng trống vang trời, như mặt trời giữa ban trưa. Với những công lao mà Quý Từ đã cống hiến cho Đại Tấn, hắn hoàn toàn xứng đáng với hai chữ Giản Hề.

Lúc này, Quý Từ đang đứng ngay giữa phòng giam, tay cầm một chiếc kẹp sắt, thong thả khều đống than đang cháy rực đến đỏ hồng. Ấy thế mà, Khương Thu Diệp lại chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh đến lạ thường.

Sau một thoáng im lặng, Quý Từ cất lên một tiếng cười lạnh: "Trương Lương vốn là một mãnh tướng của Đại Tấn, nào ngờ cuối cùng lại không phải hy sinh nơi sa trường, mà lại chết bởi một thủ đoạn hạ tiện đến thế."