Trong lòng Khương Thu Diệp "thịch" một tiếng, cúi đầu nhíu mày, nhưng khi ngẩng lên lại mang vẻ mặt vô tội, nước mắt như hạt châu không ngừng rơi xuống, run rẩy nói: "Đại nhân, sau khi phu quân của ta uống rượu xong thì đau bụng, ta thấy vậy liền lập tức đứng dậy, vốn định ra ngoài gọi người, còn chưa kịp đi xa thì hắn đã nôn máu mà chết. Đại nhân sẽ không nghi ngờ dân nữ chứ ạ, dân nữ tay trói gà không chặt, lại không một tấc sắt."
Đang khóc lóc, Khương Thu Diệp dường như tức giận đến nỗi công tâm mà loạng choạng, một tiếng "loảng xoảng", một con dao găm từ trên người nàng rơi xuống.
Nàng cúi đầu nhìn, thầm chửi một tiếng, rồi lại ngẩng đầu nhìn người đang nhướng mày.
Khương Thu Diệp "không một tấc sắt" hơi ngượng ngùng nhặt con dao găm dưới đất lên, đưa tới phía trước, giải thích: "Chuyện này là thế này, bên ngoài xảy ra chuyện đáng sợ như vậy, dân nữ mới tìm dao găm để phòng thân. Nhưng dân nữ tay trói gà không chặt, thật sự là..."
Nàng cúi đầu, bất chợt nhớ lại lão trượng phu Phiêu Kỵ Đại tướng quân vạm vỡ kia. Trước khi hắn ta nôn ra máu, đã bị nàng kịp phản ứng. Nàng thực sự không ưa người này, chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm, khoảnh khắc hắn ta chạm vào vai nàng, đã bị nàng một chưởng đẩy văng mấy trượng từ trên giường xuống đất.
Cũng không biết có phải cú ngã đó khiến hắn ta phát độc nhanh hơn một chút không.
Đương nhiên, chuyện này tuyệt đối không thể để những người này biết được.
Nam nhân hơi cúi xuống, thấy con dao găm sạch sẽ không tì vết, cả chuôi dao và lưỡi dao đều không có chút máu nào. Nghĩ lại thì dọc đường cũng không có cơ hội nào để lau chùi một con dao găm dính máu.
Lại ngẩng đầu nhìn Khương Thu Diệp, khuôn mặt trái xoan mềm mại, ngũ quan thanh thuần, nhưng lại sở hữu một đôi mắt đào hoa đa tình, trông rất gợϊ ȶìиᏂ.
Tóm lại, trông nàng quả thực yếu đuối không thể tự lo liệu, vô hại với người và vật, tay trói gà không chặt.
Hắn dời mắt đi, không dừng lại trên mặt nàng quá lâu.
Ngỗ tác nhanh chóng khám nghiệm xong, cầm chén rượu hợp cẩn trên bàn bước lên, cung kính nói: "Vương gia, thuộc hạ phát hiện, tất cả đồ ăn thức uống trong phòng đều không có độc, rượu hợp cẩn này cũng không có độc, chỉ có cái chén dương mà tướng quân dùng, miệng chén có dính độc dược, còn chén âm của Trương phu nhân thì không có độc."
Nam nhân quan sát chén rượu được trình lên một lượt, rồi phất tay cho ngỗ tác lui xuống.
Sau đó, khi quay đầu lại, hắn phát hiện một chồng tủ xếp ở góc phòng, vì quá kín đáo nên từ đầu đến giờ không ai lục soát, liền đi thẳng đến đó.