Đầu gối truyền đến một cơn đau nhói khiến lòng nàng bực bội. Sau khi thầm than một tiếng nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt lộ vẻ tủi thân, rồi đôi mắt hoa đào ấy đỏ hoe, cất giọng mềm mại ngọt ngào với nam nhân: “Đại nhân, dân nữ bị oan, dân nữ vẫn luôn trốn trong phòng, vừa rồi thấy bên ngoài an toàn mới dám ra ngoài ạ.”
Nhưng nam nhân lại chỉ khẽ liếc nhìn mỹ nhân đang khóc như mưa ấy, rồi thờ ơ quay đầu đi, không nói một lời.
Chẳng lẽ người này là kẻ câm sao?
Người thường thấy mỹ nhân rơi lệ, chẳng phải đều sẽ bị sắc dục mê hoặc. À không, là động lòng thương xót sao? Nhưng hắn cũng chẳng bảo hai tên lính không có mắt nhìn này thả nàng ra.
Khó đối phó rồi đây.
Nam nhân không lên tiếng, nhưng cuối cùng vẫn cho Giáp Vệ một ánh mắt, Khương Thu Diệp liền được kéo đứng dậy chờ đợi.
Vũ Lâm Lang lục soát khắp nơi trong phủ.
Không bao lâu sau, có người tiến lên, chắp tay bẩm báo với nam tử đứng đầu: “Vương gia, người trong phủ này, từ gã sai vặt, nha hoàn, lính gác phủ, cho đến nữ quyến đều chết do bị cắt cổ, một nhát dao chí mạng. Sát thủ dường như đã phát giác, rút lui từ trước.”
Vương gia?
Hiện nay những người được phong Vương mà vẫn được phép ở lại kinh thành, ngoài Nhị hoàng tử Lương Vương, Tứ hoàng tử Ngụy Vương của Đại Tấn, thì chính là Kỳ Vương bào đệ của Thánh thượng.
Người này có lẽ là một trong số bọn họ.
Bỗng một người khác vội chạy tới, lạnh lùng nói: “Bẩm báo, Vương gia, phát hiện thi thể trong tân phòng, khác với các thi thể khác, dường như chết do trúng độc.”
Người này chắc chắn đang nói đến lão trượng phu của nàng.
Khương Thu Diệp khẽ lảo đảo, mặt không chút chột dạ, nước mắt vẫn lã chã rơi như những hạt châu lớn, khóc nức nở: “Đó, đó là phu quân của ta.”
Từng lời từng chữ khiến người ta thấy mà thương, mỹ nhân quả là phiên nhược kinh [*], uyển chuyển như rồng bay.
[*] Xuất phát từ “Lạc Thần Phú” của Tào Thực, một nhà văn và nhà thơ nổi tiếng thời Tam Quốc, có nghĩa là “Nhẹ nhàng tựa chim hồng bay".
Hai Giáp Vệ đang giữ nàng thoáng nhìn nhau, thì ra đây chính là tân nương của phủ tướng quân, hai người dường như bất giác nới lỏng tay một chút.
“Dẫn đường.”
Thì ra người này không phải kẻ câm.
Giọng nói còn khá hay.
Khương Thu Diệp len lén ngước mắt nhìn trộm, thấy nam nhân xoay người xuống ngựa, mấy Giáp Vệ dẫn đường, cùng nhau đi về phía phòng tân hôn.
Thấy vậy, Khương Thu Diệp cũng bị hai người đang giữ mình đẩy đi theo. Nàng thấy bất lực trong lòng, nhưng cũng chỉ có thể tỏ ra vô cùng kinh hãi, run rẩy đến mức không bước đi nổi.