Bị ánh mắt lạnh lẽo của hắn nhìn chằm chằm, trong lòng Khương Thu Diệp thoáng chút dao động, nhưng nàng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, cất lời:
“Chuyện là thế này, ta nhớ lại thảm trạng lúc phu quân chết thảm ngày hôm đó, mấy ngày nay trong lòng cứ day dứt khôn nguôi, thường xuyên gặp ác mộng. Ta thậm chí còn mơ thấy rất nhiều hắc y nhân cầm dao đuổi gϊếŧ mình, sợ hãi đến mức ngã ngồi trong vũng máu, quay đầu nhìn lại thì bên cạnh lại chính là người chồng đã khuất của ta. Hu hu.”
Khương Thu Diệp miêu tả đầy bi thương, làm như đang cố nén những giọt nước mắt đau đớn, nhưng chỉ một lát sau liền rút khăn lụa trong tay áo ra, làm bộ lau đi những giọt nước mắt vốn dĩ còn chưa kịp trào ra.
Quý Từ nâng chén trà lên nhấp nhẹ một ngụm, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ cạn lời và châm biếm, dường như muốn nói:
Đây chính là manh mối quan trọng liên quan đến vụ án mà ngươi nói đó sao?
Nhận ra sự chế giễu của Quý Từ, sắc mặt Khương Thu Diệp có chút ngượng ngùng. Sau một hồi suy tính, nàng tiếp tục nói: “Lúc phu quân trúng độc thì đau bụng dữ dội, miệng thổ máu tươi, tất cả những chuyện này diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy nửa nén hương sau khi uống rượu hợp cẩn. Ta nghi ngờ loại độc chàng trúng phải rất có thể là rượu độc.”
Quý Từ đặt chén trà xuống: “Có lẽ nàng vẫn chưa biết, ngỗ tác vừa mới nghiệm ra độc dược trên miệng chén rượu của tân lang.”
“A, ra là vậy...”
Khương Thu Diệp chớp chớp mắt, khóe miệng nhếch lên cười gượng gạo.
“Vậy thì phải tra xem nguồn gốc của loại độc này ở đâu, thứ độc dược này đâu phải dân thường có thể dễ dàng có được.”
“Ừm, lần này có Đại Lý Tự phối hợp, đã phái người đi khắp nơi dò la nguồn gốc của độc dược cũng như nguyên liệu chế tạo ra nó. Tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có kết quả, Trương phu nhân cứ yên tâm chờ đợi là được.”
Lại gọi nàng là Trương phu nhân...
Nụ cười trên môi Khương Thu Diệp lập tức cứng đờ, nhất thời không nói nên lời. Nàng sờ sờ mũi, chẳng biết phải làm sao, đôi mắt đảo quanh một vòng rồi vươn tay lấy một miếng bánh mã thầy trong đĩa nhỏ trên bàn bỏ vào miệng.
Vừa ăn nàng vừa gật gù khen: “Ưm, không ngờ bánh mã thầy của quán này lại ngon đến thế, Vương gia có muốn nếm thử không?”
“Không cần đâu, Trương phu nhân thích thì cứ ăn nhiều một chút.”
Quý Từ nhìn ra sự lúng túng của tiểu quả phụ đối diện, nhưng hắn chẳng hề cảm thấy ngại ngùng, chỉ thấy tiểu quả phụ này đang kiếm chuyện làm quà. Nàng cũng chẳng dò hỏi được tin tức gì, giờ ăn hết bánh mã thầy xong lại bắt đầu ngồi bóc hạt bạch quả.
Kiếm chuyện làm quà... Rốt cuộc mục đích của nàng là gì?
Nhìn tiểu quả phụ nhét đầy thức ăn trong miệng, hai má phồng lên chuyển động, cảnh tượng này trông chẳng khác nào đang quan sát một con sóc nhỏ đang tích trữ lương thực cho mùa đông.
Sau khi xử lý hết những món ăn được trên bàn, Khương Thu Diệp dùng khăn tay lau sạch khóe miệng, dường như lúc này mới chợt nhận ra đối diện mình vẫn còn một "pho tượng Phật" to lớn đang ngồi im lặng.
Phải rồi, nàng quả thực có chính sự mới đến tìm Quý Từ. Chỉ là cuộc đối thoại ngượng ngập ban đầu khiến nàng muốn dùng việc ăn uống để phá vỡ bầu không khí, nào ngờ ăn mãi ăn mãi, dường như lại quên béng mất chuyện chính.