Chương 18

Khương Thu Diệp xách váy lên, chạy được hai bước thì đột nhiên sực nhớ ra, mình bây giờ là người đang bị thương, không thể chạy nhanh như vậy được. Thế là nàng dừng lại tại chỗ, một tay chống hông, ánh mắt đau đớn, cắn chặt môi, khó nhọc lê từng bước về phía trước.

Quý Từ đi được vài bước thì không nghe thấy tiếng động phía sau nữa, bèn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Khương Thu Diệp đang bước đi vô cùng khổ sở, trán rịn đầy mồ hôi lạnh.

Hắn thầm thở dài một tiếng. Tiểu quả phụ này quả là yếu ớt, may mà hôm đó chỉ đánh có một trượng. Nếu mà đánh đủ hai mươi trượng, e là đã bỏ mạng ở Hình bộ rồi.

Hắn đứng yên tại chỗ, nhìn Khương Thu Diệp trong bộ y phục màu xanh như một con rùa, chậm chạp lê từng chút một lại gần. Mãi đến khi nàng theo kịp, hắn mới tiếp tục bước đi. Chỉ có điều, lần này dường như để phối hợp với “con rùa” kia, bước chân của hắn đã chậm lại rất nhiều.

Cuối cùng cũng đến trước cửa, Quý Từ kéo cửa phòng bao ra, ra hiệu cho nàng vào trong rồi nói.

Khương Thu Diệp khẽ nhếch môi. Sau khi vào phòng, nàng mới phát hiện hai người bàn chuyện với Quý Từ ban nãy đã rời đi từ lúc nào không hay. Trên bàn chỉ còn lại ba tách trà nguội, và thoang thoảng đâu đây là mùi hương cam phật thủ.

Khương Thu Diệp ngồi xuống đối diện Quý Từ rồi ngước mắt lên, nhìn hắn lấy ra một chiếc tách mới và rót trà nóng vào. Trong phòng, những khóm trúc khẽ lay động. Cùng với dòng trà đang được rót ra một cách chậm rãi, là đôi bàn tay thon dài với những đốt ngón tay rõ ràng của người đối diện. Hơi nóng từ tách trà bốc lên, ngưng tụ thành những giọt nước li ti gần như không thể nhìn rõ trên đôi tay rắn rỏi ấy.

Thật sạch sẽ.

Khương Thu Diệp thầm cảm thán trong lòng. Nàng từng gặp những người có làn da trắng hơn cả nữ nhân, cũng từng thấy những kẻ da màu đồng rắn rỏi nam tính, nhưng một nam nhân sạch sẽ và thuần khiết đến nhường này, dường như đây là lần đầu tiên nàng gặp.

Bị ánh mắt của nàng nhìn chằm chằm, Quý Từ cảm thấy có chút không tự nhiên. Hắn luôn cảm thấy ánh nhìn này mang ý tứ quyến rũ quá mãnh liệt. Cố nén lại sự bực bội trong lòng, hắn lạnh lùng cất tiếng: “Rốt cuộc, chuyện nàng muốn nói là gì?”

Giọng nói trong trẻo của nam nhân đã cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Khương Thu Diệp. Nàng đột nhiên hoàn hồn, “à” một tiếng rồi nhìn sang vẻ mặt vừa dò xét vừa lạnh lùng của Quý Từ.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Ngay lập tức, nàng đã nhận ra, hắn hoàn toàn không tin vào cuộc gặp gỡ tình cờ này.