Chương 16

Hoàng đế giơ tay vỗ nhẹ lên vai Quý Từ, đôi mắt tinh anh dưới hàng mày rậm chăm chú nhìn người đệ đệ có cả tướng mạo lẫn cốt cách gần như hoàn hảo trước mặt. Không chỉ ở vẻ bề ngoài, mà hắn còn vừa có được khí chất của một tướng tài, lại vừa mang trong mình cốt cách của một văn nhân.

Quý Từ khẽ cong môi cười. Đúng lúc này, một vị đại thái giám bước nhanh vào điện, hành lễ với cả hai rồi bẩm: "Bẩm bệ hạ, Thục phi nương nương cầu kiến ngoài điện."

Hoàng đế gật đầu: "Trẫm biết rồi, cho nàng vào đi."

Thấy vậy, Quý Từ lại chắp tay hành lễ: "Giờ đã muộn, thần xin không làm phiền đến giấc mộng của bệ hạ và nương nương, xin phép được cáo lui trước."

"Đi đi."

Hoàng đế phất tay, nhìn Thục phi tay xách hộp thức ăn bước vào điện. Lúc Quý Từ rời đi, hai người họ lại hành lễ với nhau lần nữa.

Bước ra khỏi Thái Cực Điện, Quý Từ đưa mắt nhìn về phía xa. Nơi ấy đèn đuốc tuy sáng trưng nhưng sao thưa trăng lặn. Những bậc thềm bằng đá bạch ngọc phản chiếu ánh sáng mờ ảo dưới đêm, khiến hoàng cung càng thêm mênh mông, trống trải.

“Khâu Tử Diệp sau khi ra tù đã làm gì rồi?”

Thiên Khứ đáp: “Theo ám vệ hồi bẩm, sau khi rời khỏi Hình bộ, Khâu Tử Diệp vốn định trở về Tướng quân phủ, nhưng nơi đó đã bị niêm phong. Cuối cùng, nàng đành phải quay về An Quốc Công phủ. Chỉ là, nghe nói...”

“Nghe nói gì?”

“Đã phải chịu gia pháp.”

Bẩm báo xong, hắn dâng lên một chiếc lò sưởi tay và một chiếc áo choàng, rồi cung kính nói: “Vương gia, đêm thu đã lạnh rồi.”

Quý Từ phóng tầm mắt về phía tường thành đỏ son, không rõ đang suy tư điều gì. Hắn chỉ khẽ phất tay rồi rảo bước về phía trước, buông một tiếng thở dài: “Đêm thu, vậy là sắp vào đông rồi.”

-

Trưa hôm sau, bầu trời âm u suốt nhiều ngày cuối cùng cũng được vài tia nắng ấm áp xuyên qua. Đường phố Thịnh Kinh rộng lớn, hàng rong tấp nập, người đi đường vội vã ngược xuôi.

Khương Thu Diệp nhờ nha hoàn thân cận Cẩn Hồng đỡ, chậm rãi bước vào một hiệu thuốc nằm ở nơi sầm uất nhất, tìm đến một lão chưởng quỹ rồi mua một ít dược liệu.

Cẩn Hồng lại đỡ nàng tập tễnh rời khỏi hiệu thuốc, rồi nghiêng đầu nhìn nàng, khẽ hỏi: “Nhiệm vụ là gì?”

“Lấy danh sách mật thám cài cắm ở Ly quốc, và cả bản đồ phòng thủ thành Thịnh Kinh.”

Cẩn Hồng khẽ cảm thán: “Không hề đơn giản.”

Khương Thu Diệp không nhìn lại, trong đầu chỉ đang suy nghĩ về nhiệm vụ vừa nhận được.

Hiệu thuốc và vị chưởng quỹ này chính là một điểm liên lạc của Phi Yến Các ở Ly quốc cài cắm tại Thịnh Kinh. Vị chưởng quỹ đó còn có mật danh là Tuyết Hiêu.

Còn Cẩn Hồng, đương nhiên cũng không phải là một nha hoàn thật sự, mà là Đồng Quỷ được cử đến để phối hợp với nàng trong nhiệm vụ lần này.

Chỉ là một Đồng Quỷ mà thôi, Khương Thu Diệp trước nay vốn không coi vào mắt. Thế nhưng, sau vụ án của Trương gia, nàng đột nhiên nhận ra rằng, bên cạnh mình cũng cần có một công cụ hữu dụng.

Người đi đường qua lại vội vã, những vết roi trên người nhắc nhở Khương Thu Diệp phải giả vờ đi lại một cách khó khăn, trán liên tục rịn ra mồ hôi mịn: “Đợi đã Cẩn Hồng, để ta nghỉ một lát.”

Khương Thu Diệp đứng bên đường thở dốc, ánh nắng có phần chói mắt. Bất chợt, nàng cảm nhận được một ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Nàng từ từ ngẩng đầu, liền phát hiện ra người đó đang ở trên tầng hai của một quán trà gần đấy. Người này, chính là Quý Từ mà nàng vừa mới gặp hôm qua.

Hắn đang ngồi cạnh lan can, đối diện là hai nam nhân khác đang quay lưng về phía Khương Thu Diệp, nên không thể nhìn rõ dung mạo.

Thật là một sự trùng hợp.

Nàng nhìn lại ánh mắt lãnh đạm của Quý Từ, khẽ nhếch môi cười rồi nhẹ giọng nói: “Cẩn Hồng, ngươi ở bên ngoài đợi ta.”

Thu lại ánh mắt đang nhìn lên tầng hai, nàng một mình xách váy, tập tễnh bước vào trong quán trà.