Khương Thu Diệp không thể đoán được liệu Quý Từ có tin lời mình hay không, nhưng ít nhất hắn đã không tiếp tục dùng hình với nàng, mà chỉ giam nàng vào đại lao của Hình Bộ.
Nàng đảo mắt nhìn một vòng. Dưới đất trải đầy cỏ khô, ở giữa là một chiếc bàn nhỏ thấp lè tè đã hỏng. Ánh nắng ban ngày từ ô cửa sổ nhỏ bên ngoài chiếu vào, rọi sáng cả phòng giam.
Nàng chưa từng nghĩ mình lại xui xẻo đến mức này, rơi vào hoàn cảnh như vậy.
Vẻ ngoài của Khương Thu Diệp cực kỳ dễ gây hiểu lầm. Ngoại trừ tảng gỗ Quý Từ ra, hiếm có ai nhìn thấy nàng mà lại không yêu thích.
Một tên tiểu ngục tốt bước đến, đặt cốc nước và ấm nước xuống rồi rời khỏi phòng giam. Kể từ đó, chỉ còn lại một mình Khương Thu Diệp.
Nàng thở dài một hơi, rồi chậm rãi ngồi xuống. Đã đến nước này, thì điều cần làm bây giờ là suy nghĩ xem làm thế nào để hoàn toàn thoát khỏi diện tình nghi. Nàng vốn đã quen sống một cuộc sống thoải mái, không muốn phiền não vì những chuyện thừa thãi.
Nàng nhấc ấm nước lên, từ từ rót nước vào cốc. Ngay khi vừa cầm cốc lên định uống, nàng phát hiện ra bên dưới đáy cốc có dán một mảnh giấy nhỏ.
Khương Thu Diệp quay đầu lại, thấy không có ai chú ý, liền lén lút rút mảnh giấy ra xem, sau đó nuốt luôn vào bụng.
Sau khi vào tù, mấy ngày nay Quý Từ vẫn chưa xuống ngục để tiếp tục thẩm vấn. Sau vài lần dò hỏi, nàng mới biết được, phải đến lần thẩm vấn tiếp theo thì người đó mới đến.
Nằm trên chiếc chiếu cỏ, Khương Thu Diệp cố gắng xâu chuỗi lại đầu đuôi ngọn ngành của vụ thảm án diệt môn Trương phủ, cũng như con người của Quý Từ.
Nàng biết, đã từng có một lời đồn được truyền ra từ trong cung, nửa thật nửa giả.
Rõ ràng năng lực của Kỳ Vương vượt xa Thánh thượng đương triều, mà Thánh thượng lại vốn tính nhạy cảm đa nghi, vậy tại sao ngài lại gϊếŧ chết bao nhiêu huynh đệ hoàng gia, mà lại cố tình chừa lại một Kỳ Vương có sức cạnh tranh mạnh nhất, được lòng dân nhất?
Thế nhưng, vào đêm đó, ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp vị Kỳ Vương trong truyền thuyết, Khương Thu Diệp dường như đã có thể xác định được tính xác thực của lời đồn đó.
Nếu vậy thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều...
...
Ba ngày trôi qua trong nháy mắt, buổi thẩm vấn thứ hai đã bắt đầu.
Nha dịch mở khóa xích trên cửa phòng giam. Khương Thu Diệp vốn đang nằm trên đất, miệng ngậm một cọng cỏ khô, nghe thấy tiếng động liền vểnh tai lên, lập tức nhổ cọng cỏ ra, ngồi dậy hành lễ, rồi lại trưng ra vẻ mặt yếu đuối, đưa tay lên xoa trán.
Thấy hắn bước vào phòng giam, nàng liền tỏ vẻ vui mừng, ngẩng đầu lên: "Vương gia!"
Ánh sáng trong phòng giam có hơi tối, chỉ có một tia sáng chiếu vào từ cửa sổ trời trên cao.
Quý Từ liếc nhìn quầng mắt hơi thâm quầng của Khương Thu Diệp, nghi hoặc hỏi: "Bản vương đâu có để Hình Bộ bạc đãi nàng."
Nàng cố nén ham muốn đảo mắt, trên mặt nở một nụ cười gượng gạo và nhợt nhạt, nói: "Sự nhân từ của Vương gia, tiểu nữ hiểu rõ. Chỉ là tiểu nữ trời sinh thể chất yếu đuối, tuy đồ ăn của Hình Bộ không tệ, nhưng nhà lao này lại âm u lạnh lẽo, cho dù là thức ăn ngon đến đâu cũng có chút khó nuốt, ngủ cũng không ngon. Hơn nữa..."
Nàng lén liếc nhìn Quý Từ, nói được nửa câu rồi lại thôi.
Quý Từ khẽ nhướng mày, hỏi: "Hơn nữa?"
"Hơn nữa, tiểu nữ sợ hung thủ biết được con cá lọt lưới này, sẽ có người hạ độc gϊếŧ ta."
Nói xong, Khương Thu Diệp liền ôm lấy cánh tay, run rẩy vì sợ hãi.
Quý Từ không ngờ tiểu quả phụ mấy hôm trước còn mồm mép lanh lợi, mà bây giờ gan lại nhỏ đến thế, liền nói: "Đây là Hình Bộ."