“Cố Thính Duy, năm nay mười chín tuổi. Mẹ ngươi vốn là tiểu thư nhà giàu, xuất thân danh môn khuê tú. Cố Dịch Thu theo đuổi bà hơn một năm trời mới khiến bà đồng ý gả cho. Nhờ vào hôn sự với mẹ ngươi, Cố Dịch Thu mới có tiền ăn học, thi đậu công danh, có được chức vị trong triều. Nhưng sau khi làm quan rồi thì hắn lộ rõ bản chất. Đặc biệt là sau khi mẹ ngươi mang thai, hắn bắt đầu liên tiếp nạp thϊếp. Mãi đến khi Vương thị xuất hiện, sinh được cho hắn một đứa con trai, hắn mới chịu dừng lại. Còn ngươi thì…”
Liên Ấn Trì đang nói thì bỗng nhiên dừng lại, thong thả nâng tách trà lên, nhã nhặn nhấp một ngụm.
Cố Thính Duy: “……”
…Sao tự nhiên lại dừng? Nói tới đoạn quan trọng thì lại ngừng? Không phải cố ý để người ta sốt ruột đấy chứ?
Cậu nhìn Liên Ấn Trì tiếp tục uống thêm ngụm nữa, sau đó mới đặt tách trà xuống, liếc cậu một cái rồi mới từ tốn nói tiếp: “Bởi vì là ca nhi, từ khi sinh ra ngươi đã không được yêu thương. Dù bị đánh suýt chết cũng chẳng ai đoái hoài đến. Ngươi cứ thế mà nhẫn nhịn sống qua ngày, cho đến vài ngày trước lại bị Cố Nho đánh đến nằm liệt giường, sau đó đột nhiên thay đổi tính cách biến thành cái bộ dạng như bây giờ.”
Khóe miệng Cố Thính Duy co giật. Miệng phản xạ nhanh hơn não, cậu hỏi ngay: “Bây giờ là bộ dạng gì?”
Liên Ấn Trì nhìn thấy khóe miệng Cố Thính Duy khẽ giật giật, khoé miệng y cũng hơi cong lên đầy ẩn ý, nhưng không trả lời câu hỏi của cậu, chỉ thản nhiên nói: “Bổn vương nói sai sao?”
Cố Thính Duy cố gắng gượng ra một nụ cười, “Không sai, Vương gia nói hoàn toàn đúng.”
Câu này của Cố Thính Duy cũng không phải chỉ vì sợ mà thuận theo cho xong chuyện.
Liên Ấn Trì nói không sai một chữ nào không chỉ vậy, thậm chí còn biết rõ ràng, chi tiết hơn cả chính cậu.
Về phần mẹ cậu, hệ thống trước đó chỉ nói sơ qua vài câu đại khái, vì không liên quan trực tiếp đến nhiệm vụ nên cũng không cung cấp thông tin gì thêm, mà cậu cũng không hỏi nhiều.
Giờ nghe những chuyện này từ miệng của Liên Ấn Trì, trong lòng Cố Thính Duy không khỏi dấy lên một trận cảm xúc khó tả, vừa nghẹn, vừa thổn thức.
Có năng lực như thế này mà còn làm Nhϊếp Chính Vương làm cái gì chứ? Nếu xuyên về hiện đại, đi làm paparazzi không phải kiếm tiền dễ hơn à, hoặc thẳng tay xử luôn cái hệ thống lười nhác này, để y thế chỗ nó hưởng phúc thì không tốt hơn sao?
Tự nhiên phải sống trong cái thế giới này, hết bị trúng độc lại phải “diễn vai phản diện”, cực khổ như thế để làm gì?
Liên Ấn Trì liếc mắt nhìn Cố Thính Duy, chỉ cần nhìn ánh mắt đang lơ ngơ kia liền biết tên này đầu óc lại đang bay tận đâu rồi.
Y lập tức nhấn mạnh giọng gọi: “Cố Thính Duy.”
Tiếng gọi khiến tim Cố Thính Duy như bị thót một nhịp, ánh mắt lơ đễnh cuối cùng cũng chịu quay lại nhìn thẳng, gương mặt mờ mịt: “Hả?”
Câu “hả” vô cùng tự nhiên, đến cả kính ngữ cũng chẳng buồn dùng nữa.
Liên Ấn Trì trông thì có vẻ không để ý đến sự vô lễ của cậu, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mặt cậu trong chốc lát, rồi khẽ cười nhưng lại không nói gì thêm.
Nụ cười đó, kết hợp với sự im lặng, khiến Cố Thính Duy ngay lập tức liên tưởng đến mấy tên phản diện trong phim truyền hình mà mình từng xem.
Mấy nhân vật phản diện đó, mỗi lần chuẩn bị ra tay đều có “đặc điểm nhận dạng” chung: đầu tiên là cười tà, sau đó nghiêng đầu một chút, rồi mới “phập!” một phát đâm chết người.
Cố Thính Duy lập tức cau mày lại, linh cảm có chuyện không ổn.
[Trứng Thống, cậu biết xem số mệnh không? Có thể tính giúp tôi một quẻ xem hôm nay tôi còn có hi vọng sống sót mà quay về không?]
Hệ thống im lặng như tờ.
Cố Thính Duy: “……”
Du Nhất đứng bên cạnh cuối cùng cũng không nhịn được nữa, khẽ ho một tiếng, tốt bụng nhắc nhở: “Cố công tử, ngài là ca nhi, mà Vương gia thì đang tìm một vị Vương phi.”
Cố Thính Duy gật đầu lia lịa, chớp mắt đầy vô tội, rồi tự mình phiên dịch lại lời vừa rồi theo cách hiểu của bản thân: Mình là đàn ông, mà Vương gia lại đang tìm vợ.
Cố Thính Duy: ???
Cái này… nghe hợp lý không ta?
Không đúng lắm nhỉ?
Chẳng lẽ…
Cố Thính Duy bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó.
Chẳng lẽ… Vương gia thích đàn ông???
Cố Thính Duy hít sâu một hơi, trong lòng áp lực nặng như núi, nhưng vẫn cố gắng can đảm tiến lên hỏi: “Vương gia, ngài cứ xem như đầu óc ta có chút vấn đề đi… nhưng ta thật sự không hiểu ý ngài là gì, ngài có thể nói thẳng ra được không?”