Chương 18: Cậu giống hồ ly chỗ nào? (1)

Nhưng cậu cũng không quá gấp.

Cố phủ hiện tại đối với cậu chẳng khác nào một nơi trú tạm miễn phí: có chỗ ở, có cơm ăn, không tốn đồng nào. Trước mắt chưa kiếm được bạc, tạm ở lại đây cũng không phải là chuyện không thể chấp nhận.

Thôi thì, cứ đi đến đâu hay đến đó.

Lúc cậu còn đang mải nghĩ ngợi, hoàn toàn không để ý thấy trên nóc nhà, có một bóng người nhẹ như gió, “vèo” một tiếng lướt đi mất.

Trong phủ Nhϊếp chính vương, ám vệ Du Thập Tứ đứng nghiêm trước sập, đem toàn bộ sự việc nghe thấy và chứng kiến ở Cố phủ, tường tận bẩm báo lại cho Liên Ấn Trì — người đang nằm nghỉ ngơi trên giường.

Việc Cố Nho chuẩn bị ra tay với Cố Thính Duy, Liên Ấn Trì nghe xong cũng chẳng thấy có gì lạ lắm. Nhưng khi nghe Du Thập Tứ miêu tả sống động đến đoạn Cố Thính Duy rút ra một con dao bổ củi từ bên mép giường, rồi ung dung hô một tiếng “Chỉ vậy thôi à!” đầy khí thế, ngón tay vốn đang gõ nhẹ vào thành giường của Liên Ấn Trì lập tức dừng lại.

“Dao?” Liên Ấn Trì hơi nheo mắt, có vẻ nghi ngờ với lời miêu tả của Du Thập Tứ.

Y xưa nay chưa từng nghi ngờ ám vệ do chính tay mình lựa chọn, mỗi người đều là tinh anh trong tinh anh. Nhưng lúc này, y thật sự không nhịn được mà cảm thấy… có chút khó tin.

Liên Ấn Trì thậm chí còn nghi ngờ… có phải tai mình nghe nhầm rồi không.

“Không sai.” Du Thập Tứ gật đầu chắc nịch, “Thuộc hạ không nhìn lầm. Đó đúng là một con dao loại dùng để bổ củi.”

Liên Ấn Trì: “…… Tiếp tục.”

“Cố đại công tử yêu cầu Cố tiểu công tử xin lỗi.” Du Thập Tứ hồi tưởng lại, rồi đặc biệt nhấn mạnh, “Trong vòng ba tiếng đếm.”

Sau đó, hắn không sót một chữ nào kể lại toàn bộ quá trình hai bên đe dọa lẫn nhau.

Kể xong, Du Thập Tứ nghiêm túc kết luận:

“Uy hϊếp xong, Cố đại công tử hô đến “Một”, Cố tiểu công tử liền bị doạ đến mức mềm chân, trực tiếp ngã ngồi xuống đất, vừa khóc vừa xin lỗi.”

Liên Ấn Trì khựng lại, cảm thấy có gì đó sai sai, nhíu mày hỏi: “…Hai tiếng đếm? Không phải là ba sao?”

Cố Nho mà lại bị dọa tới mức đó sao?

“Gia, xác thật chỉ có hai số thôi.” Du Thập Tứ vô cùng chắc chắn, “Cố đại công tử hô “ba” xong thì nhảy thẳng qua “hai”, kêu luôn “một”, mà vừa hô xong liền lập tức giơ dao chém tới. Nếu Cố tiểu công tử mà không xin lỗi kịp thời, e là thật sự đã bị băm rồi.”

Liên Ấn Trì nghe vậy thì cũng không quá bất ngờ, chỉ im lặng một lúc. Trong đầu y chợt hiện lên hình ảnh đêm qua — một Cố Thính Duy nhát gan đến mức không dám hé răng trong hố, rồi lại là cái người trùm kín như đòn bánh tét nằm co ro ngủ trên ghế trong đại sảnh.

Mà giờ đây, trong miệng Du Thập Tứ, cái người kia lại biến thành một “đại công tử” kiêu ngạo, ra tay tàn nhẫn, làm trò mà không thèm chớp mắt. Quả thực thú vị.

Liên Ấn Trì khẽ cong khóe môi, trong đôi mắt đen láy lướt qua một ý cười khó thấy. Ngón tay lại lười nhác gõ nhẹ lên mép giường, giọng chậm rãi vang lên: “…… Kể tiếp đi.”

“Đúng vậy.”

Liên quan đến những việc phát hiện được trong lúc âm thầm theo dõi Cố phủ, Du Thập Tứ báo cáo suốt gần nửa canh giờ, mãi cho đến khi lui ra chưa lâu, Du Nhất đã bước vào thay ca báo cáo tiếp.

“Gia, đã tra ra rồi. Cố công tử bắt đầu thay đổi từ nửa tháng trước. Nguyên nhân chuyển biến là do lúc đó bị Cố tiểu công tử đánh, thương thế cũng khá nặng, phải nằm tĩnh dưỡng vài ngày mới xuống giường được. Từ sau đó thì bắt đầu thường xuyên đi dạo trong thành, mỗi lần ra ngoài không lâu, ngẫu nhiên hỏi thăm vài chuyện như mở cửa hàng cần bao nhiêu ngân lượng, thu hoạch lương thực thế nào… Ngoài ra cũng không có gì khác.”

Liên Ấn Trì vừa nghe liền lập tức nhớ lại chuyện Cố Thính Duy từng đề cập đến năm ngàn lượng bạc khi ở trong cái hố đêm đó. Sự nhạy bén khiến y nhanh chóng nhận ra hình như có chút manh mối đang dần hiện rõ.

Du Nhất cúi đầu, cẩn trọng nói tiếp: “Gia, ngoài mấy chuyện đó ra, thuộc hạ còn tra được một tin tức có lẽ ngay cả Cố công tử cũng không biết.”

Hắn liếc nhìn sắc mặt của Liên Ấn Trì, thấy đối phương không tỏ rõ cảm xúc gì, nên vẫn quyết định nói thật: “Hộ Bộ thị lang Cố Dịch Thu, vì lấy lòng Hộ Bộ thượng thư Dư Nguyên, đã âm thầm quyết định đem Cố công tử đưa đi… Không phải gả, cũng chẳng phải cưới hỏi, mà là định bỏ thuốc, rồi trực tiếp đưa qua cho người ta… “chơi đùa” một phen.”