Cố Thính Duy xuyên không đến một triều đại lạ lẫm, trở thành một ca nhi yếu ớt, lại còn không được ai quan tâm. Đã vậy, cậu còn phải làm một cuộc giao dịch với Nhϊếp Chính Vương đương triều. Lần đầu g …
Cố Thính Duy xuyên không đến một triều đại lạ lẫm, trở thành một ca nhi yếu ớt, lại còn không được ai quan tâm. Đã vậy, cậu còn phải làm một cuộc giao dịch với Nhϊếp Chính Vương đương triều.
Lần đầu gặp nhau, Nhϊếp Chính Vương Liên Ấn Trì nhìn cậu, hỏi thẳng: “Ngươi là ca nhi ư?”
Cố Thính Duy ngẩn người: Hỏi mình có phải đàn ông không ấy hả?
Cậu vỗ ngực, nghiêm túc đáp: “Đúng vậy!”
Liên Ấn Trì: …
Vương phi Cố Thính Duy chỉ có ba ước nguyện đơn giản: Có tiền! Kiếm thật nhiều tiền! Rồi mang tiền xuống phương Nam tìm một soái ca sống an nhàn dưỡng già!
Trước khi xuyên không, cậu là một sinh viên hiện đại đầy tài năng. Giờ xuyên tới nơi này, ý đồ xấu thì nhiều, chỉ cần liên quan đến tiền thì việc khó mấy cũng dám thử. Có điều, cái thân thể này đúng là một món hàng lỗi — yếu đuối hết biết!
Cãi nhau? Cậu thắng. Nhưng vừa thắng xong đã mệt đến mức phải ngồi phịch xuống, tay ôm ngực thở hồng hộc.
Liên Ấn Trì nhìn cậu, khẽ cau mày: "Nhìn dáng vẻ của Vương phi kìa… Người đâu, lôi hết bọn kia xuống đánh cho ta!"
Đám người vừa bị Vương phi mắng cho một trận, giờ lại sắp bị Vương gia đánh tiếp: “…”
Đánh nhau? Cứ để ám vệ lo! Còn Cố Thính Duy chỉ hô một tiếng “Cố lên!” rồi gồng mình… gồng đến mức suýt ngất vì thiếu oxy.
Liên Ấn Trì lạnh lùng nói: “Đám ám vệ kia ra tay chậm chạp, để Vương phi phải mệt vì la hét. Phạt, huấn luyện thêm!”
Ám vệ: "…"
Ai ai cũng biết, cậu ấm nhà họ Cố – người từng không được yêu thương, giờ lại được Nhϊếp Chính Vương cưng chiều đến tận trời.
Và kết quả của việc được “cưng chiều” đó chính là: Cố Thính Duy chất đầy hai xe vàng bạc châu báu, nghênh ngang định rời kinh thành, tuyên bố muốn đến phương Nam tìm một “tiểu thịt tươi” để hưởng tuổi già.
Nhưng còn chưa ra khỏi cổng thành, đã bị Nhϊếp Chính Vương đích thân xách cổ lôi về phủ. Từ đó, bặt vô âm tín.
Mọi người xôn xao: “Có vẻ không phản bội nổi Nhϊếp Chính Vương đâu…”
Thế rồi một tháng sau, từ vương phủ lan ra một tin tức chấn động: “Vương phi mang thai!”
Cố Thính Duy — chính chủ trong câu chuyện: “Khoan đã… Ai mang thai cơ???”
Truyện này hay quaaa