Thỏ săn được béo mập, đem hầm canh quả là tuyệt.
Lão bá mù ở rừng bên cạnh là người mê thịt thỏ nhất, có thể mang một bát sang biếu ông ấy.
Tiểu tử ở đầu dốc vừa mọc răng cũng rất thích gặm thịt, có thể gắp cho bé vài miếng…
Đang nghĩ ngợi đủ điều, thì Khương Trường Cung đã chuẩn bị xong mọi thứ, dẫn y nấp vào trong bụi cỏ.
Hai người cùng rình ở đó, chỉ chờ thỏ tự chui vào bẫy.
Cái bẫy trước mặt là loại mà Ngữ Thủ chưa từng thấy, bên cạnh còn rải rơm phơi khô.
Cả hai đều nín thở, đến cả hơi thở cũng trở nên căng thẳng.
Chờ được một lát, bụi cỏ bên kia liền truyền đến tiếng động. Ngay sau đó, một chiếc đầu thỏ trắng toát thò ra khỏi bụi rậm.
Con thỏ này còn béo hơn con trong chuồng nhà y, nhìn một cái đã thấy rất thích hợp để nấu món ăn!
Ngữ Thủ nhất thời tim đập thình thịch, kích động suýt đứng bật dậy.
May mà Khương Trường Cung kịp thời đè y xuống, không thì đã bứt dây động rừng.
Con thỏ hít hít mũi như đang đánh hơi, vừa đánh hơi vừa nhảy tới cạnh bẫy, cảnh giác quan sát xung quanh.
Quan sát một hồi lâu, cuối cùng nó cũng thả lỏng, mắt đỏ sáng lên rồi phóng vọt lên đống rơm, “bịch” một tiếng rơi xuống đáy bẫy.
“Vào rồi!” Ngữ Thủ lập tức nhảy cẫng, cũng giống như thỏ mà lao về phía bẫy: “Hôm nay lại có thêm một món đầu thỏ cay tê nữa rồi!”
Con thỏ này đúng là béo hơn hẳn mấy con trước!
Khương Trường Cung nhìn bóng dáng thanh niên nhảy nhót phía trước, có lẽ bị bầu không khí này làm ảnh hưởng, khóe môi hắn cũng bất giác cong lên.
Con thỏ ấy, tất nhiên đã được đưa thẳng vào nồi.
Lông thỏ khó mà làm sạch, phải luộc nước sôi một lúc lâu, tỉ mỉ thì mới làm được, xong còn phải chần thêm nước mới thật sạch.
Ngữ Thủ xắn tay áo, ngồi trên ghế con trong sân, bắt đầu nhổ lông thỏ.
Khương Trường Cung ở một bên cũng đang làm sạch một con khác, trông thấy động tác thuần thục của y, không khỏi ngạc nhiên: “Tiên sinh, ngươi cũng biết nhổ lông thỏ à?”
Ngữ Thủ đáp: “Biết chứ, bình thường bắt được thỏ thì nuôi lại, nếu tiểu hài tử hay lão nhân trong thôn muốn ăn, ta sẽ xử lý giúp.”
Khương Trường Cung thoáng do dự, nói: “Ta còn tưởng tiên sinh…” Nhưng cảm thấy lời chưa thỏa đáng, bèn im lặng.
Ngữ Thủ lại tự nhiên tiếp lời: “Có phải tưởng tiên sinh dạy học thì phải ôn nhu nho nhã, ngay cả gϊếŧ gà mổ vịt cũng không dám?”
Khương Trường Cung hơi ngập ngừng, gật đầu.
“Người đời đúng là hay có ấn tượng như vậy. Nhưng ta từ nhỏ đã ham leo núi lội suối, cha nương cũng chẳng quản nổi. Dù sau này có vào học đường làm tiên sinh, bản tính mê chơi vẫn thế.”
“Lúc lên lớp thì nghiêm túc, hết tiết thì lại chơi cái mình thích, vậy thôi.”
Khương Trường Cung không đáp thêm.
Ngữ Thủ nói với vẻ nhẹ nhàng, nhưng động tác nhổ lông tay không chậm lại chút nào. Nhận ra không khí đang rộn ràng bỗng có phần trầm xuống, y cũng không tiếp tục đề tài nữa.
“Lông thỏ gần xong rồi! Trường Cung, ngươi chặt giúp ta nhé!”
Tay nghề nấu nướng của Ngữ Thủ không tệ, y đem thịt thỏ đã chặt khúc đi xào qua, chẳng bao lâu sau, mùi thơm đã lan tỏa ra khắp nơi.
Hương thơm lững lờ quẩn quanh trong sân viện, khiến người ta như chìm đắm giữa mùi thịt thơm ngào ngạt ấy.
Đến cả Khương Trường Cung, người xưa nay vốn chẳng mấy để tâm đến chuyện ăn uống, cũng không khỏi hít hà đôi ba lần.
Hắn sống nơi rừng núi đã nhiều năm, thiếu thốn gia vị, dẫu có săn được con mồi béo tốt cũng chỉ tùy tiện nướng sơ rồi ăn, rất hiếm khi nếm được hương vị nào khác.
Huống hồ hắn cũng ít khi xuống núi vào thôn trấn, càng chẳng có cơ hội nếm thử thức ăn bên ngoài.
“Thơm chứ?” Ngữ Thủ múc thịt thỏ ra một cái tô sứ lớn, lại lấy thêm mấy cái bát gỗ, chia đều từng bát. Đến khi mỗi bát đều đầy ắp vài khúc thịt thỏ, thịt trong tô sứ lớn đã vơi đi hơn nửa.
Ngữ Thủ tươi cười nói: “Trường Cung, ngươi ăn trước đi! Ta phải đem phần này sang cho lão bá mù và mấy nhà khác, họ thèm món này lắm.”
Khương Trường Cung vội vàng đứng dậy: “Ta đi cùng giúp một tay.”
Ngữ Thủ nghĩ ngợi một chút, biết đối phương vốn lễ độ, tất sẽ không tự tiện ăn trước một mình, bèn mỉm cười đáp: “Được, cùng đi thì cũng nhanh hơn.”
“Ngươi cùng ta đi gặp thôn dân một chút, cũng tiện làm quen lẫn nhau, sau này nếu gặp trong rừng còn có thể chào hỏi.”
Khương Trường Cung gật đầu đồng ý, đón lấy chiếc giỏ đựng bát trong tay Ngữ Thủ, khoác lên cánh tay.