Hôm nay đúng lúc nghỉ tuần, Ngữ Thủ cũng vui vẻ dọn dẹp nhà cửa, miễn là không để mình rảnh rỗi là tốt rồi, bởi chỉ cần nhàn rỗi, y lại cảm thấy cả người như bị châm chích.
Thế nên dù Khương Trường Cung ngỏ ý muốn giúp, cũng bị y khéo léo từ chối.
“Thường ngày ta đứng lớp liền mấy canh giờ, hôm nay hiếm hoi được nghỉ ngơi lao động một chút, cho ta hoạt động gân cốt đi!” Ngữ Thủ vừa đùa vừa thật đáp.
Khương Trường Cung chỉ đành đứng một bên chẻ củi, múc nước.
Chẳng bao lâu sau, ngoài hàng rào tre vang lên tiếng gọi: “Ngữ tiên sinh!”
Ngữ Thủ quay lại nhìn, thấy Phương Tử đang đỡ nương mình, đứng ở cổng hàng rào.
“Ngữ tiên sinh, con gà mái nhà ta vừa đẻ trứng, đặc biệt mang một rổ nhỏ đến biếu ngài nếm thử!” Nói rồi, Phương Tử còn giơ chiếc rổ tre đang đeo nơi cổ tay ra khoe.
Môn sinh của Ngữ Thủ đều là người trong thôn, bình thường gặp dịp nghỉ tuần hoặc nghỉ mùa vụ, thường sẽ có phụ huynh đến bái phỏng.
“Phương thẩm, mau vào ngồi nghỉ!” Ngữ Thủ niềm nở mời.
Phương thẩm lâu năm mang bệnh, thân thể không khỏe, nhưng gần đây tinh thần tốt hơn nhiều, cũng vui vẻ đáp lời, để Phương Tử đỡ vào nhà.
“Ngữ tiên sinh.” Phương Tử ngoan ngoãn chào, Ngữ Thủ “ừm” một tiếng rồi đi pha trà.
Thấy Khương Trường Cung, Phương thẩm có chút nghi hoặc: “Vị này là? Không thấy quen mặt trong thôn.”
Khương Trường Cung vội chắp tay: “Thẩm, tại hạ là Khương Trường Cung, là thợ săn đi ngang qua đây, lạc đường thì may mắn gặp tiên sinh, được người thu lưu.”
“Chả trách trông mặt lạ thế.” Phương thẩm gật đầu, mỉm cười: “Ngươi may mắn đấy, gặp được người tốt rồi. Nếu là người thôn khác, thấy người lạ chắc đã mặc kệ từ lâu.”
“Vâng, tiên sinh rất tốt với ta, còn để lại một gian nhà nhỏ cho ta nghỉ chân.” Khương Trường Cung nhớ lại từ khi đến đây, đối phương luôn đối đãi hắn vô cùng tử tế.
Hắn từng dò hỏi tình hình trong thôn, dù thôn dân phần lớn tốt bụng, nhưng với người ngoài muốn trú nhờ vẫn có chút dè dặt.
Thế nên lúc nghe Ngữ Thủ không do dự mà giữ hắn lại, hắn thực sự rất kinh ngạc.
Phương thẩm vốn cũng là người hay chuyện, vừa nhắc tới chuyện tốt của Ngữ Thủ liền thao thao bất tuyệt: “Hồi nhỏ tiểu tử nhà ta đến tuổi đi học, Phương gia lúc ấy sa sút, ngay cả một xâu học phí cũng không lo nổi, là tiên sinh bảo không cần nộp, nhờ vậy nó mới được đi học!”
“Lại còn có lần hè nóng quá, tiểu tử này ham chơi xuống sông tắm, suýt nữa bị nước cuốn mất, cũng là tiên sinh đi ngang qua, không màng nguy hiểm nhảy xuống cứu nó lên!”
Phương thẩm càng kể càng kích động, tiện tay cầm gậy gõ lên người nhi tử một cái.
Phương Tử tỏ vẻ bất mãn: “Nương! Lần nào kể chuyện này nương cũng đánh con, con cảm kích tiên sinh trong lòng mà!”
Phương thẩm lườm một cái: “Nếu lúc ấy tiên sinh có mệnh hệ gì, người đầu tiên nương dạy dỗ là con đấy!”
Phương Tử im bặt, ngoan ngoãn đứng một bên chịu mắng.
Nếu thật sự tiên sinh vì cứu nhóc mà gặp chuyện, nhóc nhất định sẽ tự đào hố mà chôn mình.
Hai người còn phải mang cơm ra ruộng cho gia gia của Phương Tử, nên chỉ ngồi một lúc rồi cáo từ về vo gạo nấu cơm. Ngữ Thủ tiễn họ ra cửa, tiện tay đưa một miếng thịt heo muối.
Hai mẫu tử vội từ chối, nhưng không thắng nổi sự kiên quyết của Ngữ Thủ, đành phải nhận.
Khương Trường Cung có chút kinh ngạc. Nếu là nhà thường dân, đừng nói đến một miếng thịt heo muối lớn, ngay cả vụn thịt cũng còn phải dè sẻn cho người nhà, vậy mà Ngữ Thủ lại hào phóng như thế.
Huống chi, y có vẻ cũng không phải người dư dả.
Chỉ có thể nói, Ngữ Thủ thực sự là người tràn đầy thiện ý.
Khương Trường Cung cảm thấy mình thật sự đã gặp được một người cực kỳ tốt.
…
Đã ở lại thì phải có qua có lại, Khương Trường Cung cũng thấy ngại khi ăn ở không, mà ngoài săn bắn ra thì chẳng còn nghề nào khác, thế nên định bụng vào rừng săn ít con mồi.
Tính hắn vốn thẳng thắn, liền nói ra dự định với Ngữ Thủ.
Ngữ Thủ không ngăn, chỉ nhướng mày hỏi: “Gần sang thu rồi, đám thú hoang chắc đều vào rừng sâu cả, có dễ săn không?”
“Mỗi khi vào thu, ta rất ít lên núi, vì thỏ gần như không thấy nữa, nếu có thấy thì cũng nhảy nhanh như chớp, không kịp phản ứng.”
“Tiên sinh có muốn xem cách săn không?” Khương Trường Cung hỏi.
Ngữ Thủ vừa nghe liền hứng thú, không vòng vo nữa mà nói ngay: “Muốn chứ! Ta chưa từng bắt được thỏ vào mùa thu, dẫn ta theo đi!”
Khương Trường Cung mỉm cười gật đầu, bắt đầu chuẩn bị cỏ khô và cải trắng: “Hôm trước ta thấy thỏ trong núi Văn Trúc rất thích chui vào chỗ ấm, bên cạnh đặt thêm cải trắng, cơ hội bắt được sẽ cao hơn.”
Ngữ Thủ nghĩ ngợi một lát, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Trước đây y cũng từng dùng cách này, nhưng chẳng hiệu quả bao nhiêu, thậm chí còn bị lũ thỏ trêu cho một phen.
Nhưng đã là cách của thợ săn, hẳn phải có sự khác biệt từ kinh nghiệm, y không nên chen vào.
Vì thế, y lặng lẽ đeo gùi và liềm sau lưng, không can thiệp vào việc của hắn nữa, chỉ chăm chú nghĩ xem lát nữa sẽ tranh thủ hái ít nấm rơm, để hầm cùng thỏ là ngon nhất.