Chương 3

Ngữ Thủ vốn hay ngủ muộn, một lúc chưa ngủ được. Khương Trường Cung cũng lần đầu nằm gần người khác thế này, tuy là một trên giường, một dưới đất, nhưng dù gì cũng là kề bên, nên cũng trằn trọc không yên.

Vì vậy, hai người cùng có ý trò chuyện.

Ngữ Thủ vốn đã tò mò về thân thế đối phương, liền mở lời: “Ngươi làm nghề gì mà bên hông còn có cung tên?”

“Ta tự học săn bắn, cây cung gỗ này là bạn đồng hành nhiều năm của ta rồi.” Khương Trường Cung thật thà đáp: “Đêm nay tiên sinh cũng lên núi để… săn thú sao?”

Lúc nãy nghe Ngữ Thủ nói, người trong thôn đều ngủ sớm, chỉ có y còn ở lại trên núi.

Theo kinh nghiệm của Khương Trường Cung, đó là dấu hiệu của kẻ đi săn.

Quả nhiên, vừa nghe tới hai chữ “săn thú”, giọng điệu vừa rồi còn thản nhiên của Ngữ Thủ lập tức hứng khởi hẳn lên: “Phải rồi! Thỏ trên núi Văn Trúc lanh lắm, không ra khỏi hang vào ban ngày đâu, ta canh bọn nó từ lâu rồi, chỉ đợi thời cơ ra tay.”

“Tối nay ta phục chờ hơn một hai canh giờ, may mà tóm được một con. Nó bị ta vứt vô nhà củi, còn giãy đạp loạn xạ đấy!”

Nói đoạn, y còn nghiêng đầu nhìn sang Khương Trường Cung: “Ngươi từng thấy loại thỏ như vậy ở núi khác chưa?”



Trời vừa hửng sáng, lớp sương mỏng chưa tan vẫn bao phủ khắp núi rừng, như thể chốn tiên cảnh nhân gian.

Vạn vật yên lặng, chỉ nghe được đôi ba tiếng gà gáy.

Một tiếng gà gáy vang lên, Ngữ Thủ liền mở mắt. Y vốn ngủ không sâu, từ trước tới nay vẫn khó có được một giấc ngủ yên ổn, thường là tỉnh dậy rồi thì trằn trọc mãi chẳng thể ngủ lại, thế nên hay tranh thủ sáng sớm lên núi hái nấm vừa mới nhú khỏi mặt đất.

Chỉ là hôm nay trong nhà có khách, làm chủ như y sao có thể bỏ khách mà trèo núi.

Chẳng ngờ rằng, khi y theo thói quen nghiêng đầu khỏi giường muốn xem khách đã dậy hay chưa, thì đã thấy tấm đệm trên đất được xếp ngay ngắn vuông vắn, người lại chẳng biết đã đi đâu.

Ngữ Thủ thoáng ngạc nhiên: [Chẳng lẽ có người còn dậy sớm hơn cả y sao?]

Nghĩ vậy, y khoác ngoại bào rồi mở cửa bước ra ngoài, chỉ thấy trời hãy còn mờ tối, nơi chân trời xa xa còn ánh lên màu xanh lam sẫm.

Còn Khương Trường Cung, lúc này đang ngồi trên chiếc ghế con dưới mái hiên, lau chùi cây cung gỗ.

Đường nét cằm vốn cứng rắn của hắn, dưới ánh sáng mờ của buổi sớm, lại mang theo mấy phần lạnh lẽo.

Ngữ Thủ không khỏi sững lại.

Nghe tiếng cửa “két” một tiếng vang lên, Khương Trường Cung liền dừng tay, đứng dậy hành lễ: “Ngữ tiên sinh.”

Ngữ Thủ vội khoát tay ra hiệu hắn ngồi xuống: “Không cần câu nệ như thế, sao dậy sớm vậy?”

“Bình thường ở trong núi quen rồi, hơi có động tĩnh là tỉnh giấc, nghe gà gáy liền dậy.” Khương Trường Cung đáp thực lòng: “Còn tiên sinh thì sao?”

Ngữ Thủ cười nhàn nhạt, cũng thẳng thắn nói: “Ngủ không sâu, thường giờ này đã lên núi bẫy thỏ rồi, hôm nay ngược lại ngủ ngon hơn chút.”

Hai người cùng là kẻ ngủ không sâu, chẳng hẹn mà mỉm cười khách khí nhìn nhau.

Ngữ Thủ kéo ghế đến ngồi trò chuyện đôi câu với Khương Trường Cung, rồi đột nhiên nhớ lại lời hắn nói tối qua: “Ngươi nói ngươi hay lang bạt khắp nơi, không có chốn dừng chân?”

“Đúng vậy.”

“Chỉ là đi ngang qua đây, nghe có thôn làng liền muốn ghé lại nghỉ ngơi?”

“Đúng vậy.”

“Không có nơi nào đặc biệt muốn đến?”

“Đúng vậy.”

“Vậy sao không tạm ở lại Văn Trúc thôn, tạm ở lại chỗ ta đây?”

Khương Trường Cung không đáp ngay, trầm mặc một lúc rồi mới nói: “Sợ làm phiền tiên sinh.”

Ngữ Thủ khoát tay: “Không đâu! Dạo này ta ở một mình, trong nhà chẳng có người để trò chuyện, cũng buồn chết được. Thường ngày ta đến từ đường trong thôn dạy học, ngươi cứ tự nhiên ở lại!”

Khương Trường Cung từng nghe Văn Trúc thôn dân phong thuần hậu, nhưng không ngờ lại thuần hậu đến mức này. Người ngoài như hắn chỉ là vô tình lạc đường được y đưa về nghỉ một đêm đã là tốt lắm rồi, vậy mà y còn tin tưởng cho hắn lưu lại lâu dài.

Chỉ có thể nói vị tiên sinh dạy học này thật đơn thuần.

Huống chi hắn cũng vốn không có nơi cố định, đêm qua trò chuyện với Ngữ Thủ cảm thấy rất hợp ý, thế là trong lòng cũng sinh ra chút ý niệm: “Vậy… làm phiền tiên sinh rồi.”

Ngữ Thủ cười híp mắt: “Có gì mà phiền! Trời sắp sáng rồi, ta đi dọn dẹp căn phòng bên kia cho ngươi, ngươi cứ ở đấy là được!”