“Một miếng đậu phụ hai đồng.”
“Biết rồi, lần sau sẽ đưa cho ngươi.”
“Không được! Lần này phải trả, những lần trước ta không tính toán với ngươi, sau này mua đậu phụ phải đưa tiền trước rồi mới được lấy.”
Vương phu lang hôm qua bị Vương Đại dạy dỗ trước mặt bao nhiêu người, trong lòng đang ấm ức, hôm nay muốn ăn đậu phụ, Xuân ca nhi lại cho y sắc mặt: “Đều là người một nhà, sao phải tính toán rõ ràng như vậy.”
Xuân ca nhi quay đầu gọi ra sau: “Vương Nhị, Vương Nhị, huynh ra đây!”
Nghe thấy phu lang gọi mình, Vương Nhị đang xay đậu phụ phía sau chạy ra: “Sao vậy?”
“Huynh nói sao đây, có người mua đậu phụ không trả tiền, huynh nói sao giờ.”
“Ta là tẩu tử của ngươi, chỉ là ăn miếng đậu phụ của ngươi thôi mà, sao lại keo kiệt vậy.”
Vương Nhị làm hòa: “Tẩu tử, để ta lấy cho tẩu.”
Vương Nhị tính tình hơi nhu nhược, tuy trong lòng cũng không vui, nhưng dù sao cũng là người một nhà, cho thì cho vậy.
Xuân ca nhi đập khăn lau mồ hôi trên cổ xuống bàn: “Được thôi, huynh cho đi, cho đi, nói là người một nhà, lúc ta thức khuya dậy sớm vất vả kiếm tiền, sao không thấy nhà huynh đến giúp, được lắm Vương Nhị, sau này việc này huynh tự làm đi!”
Xuân ca nhi bỏ việc, quay người đi vào nhà. Vương Nhị ngượng ngùng xoa tay: “Cái đó, tẩu tử, ngươi xem Xuân ca nhi giận rồi.”
Vương Nhị cuối cùng cũng không đưa hai miếng đậu phụ cho Vương phu lang, Vương phu lang tức giận bưng bát không về.
Ngụy Thanh Sơn nghỉ ngơi ở nhà một ngày liền lại lên núi săn bắn, Lâm Ngư tiếp tục ở nhà thêu hoa. Áo cưới của Đông ca nhi cậu đã thêu xong, bây giờ đang thêu chăn.
Còn nhà Xuân ca nhi hôm nay chỉ có mình Vương Nhị bán đậu phụ, hắn dậy từ sáng sớm xay đậu, vội vàng làm xong lại bận rộn đi bán, cả ngày bận rộn như con quay.
Xuân ca nhi hiếm khi được nhàn rỗi, từ khi lấy Vương Nhị, y chưa từng được nghỉ ngơi, bây giờ y cũng phải nghỉ ngơi, Vương Nhị không những không giúp y, mà còn làm hòa với người ta, tức chết y rồi.
Xuân ca nhi không có bạn thân nào trong thôn, y khá quý Lâm Ngư, tính tình hiền lành, ít nói, không thích nói xấu người khác, lại còn xinh đẹp.
Xuân ca nhi liền đến nhà Lâm Ngư chơi. Vương Nhị thì đang bán đậu phụ ở cửa, thấy Xuân ca nhi đi liền gọi: “Xuân ca nhi, Xuân ca nhi, đệ đi đâu vậy?”
“Liên quan gì đến huynh.”
Xuân ca nhi không để ý đến hắn ta, mặc bộ đồ mới may mà bình thường không nỡ mặc, đi ra ngoài.
Lúc y đến, Lâm Ngư đang thêu hoa, thấy Xuân ca nhi đến liền vội vàng đứng dậy bê ghế, rót trà táo đỏ cho y.
“Hôm nay sao lại rảnh rỗi đến đây vậy?”
“Hừ, ta nghỉ việc rồi, hôm qua Vương phu lang kia lại đến lấy đậu phụ không trả tiền, ta không cho, Vương Nhị lại muốn làm hòa, ta không làm nữa, để hắn ta tự làm đi, tức chết ta rồi.”
Bình thường Xuân ca nhi đều nói những lời này với Vương Nhị, Vương Nhị sẽ nói thôi bỏ đi, dù sao cũng là người một nhà, làm hòa là được rồi, tức chết y rồi.
“Ngươi không biết đâu, từ khi ta lấy Vương Nhị, hai năm rồi, đến lấy đậu phụ chưa từng trả tiền, tính ra cũng phải hai, ba trăm văn rồi.”
“Ngươi đừng thấy nhà ta sống tạm được, đó cũng là do vất vả làm lụng mà ra, từ khi ta lấy Vương Nhị, ngay cả nghỉ ngơi cũng không dám, hai chúng ta chỉ trông chờ vào gánh đậu phụ này mà sống.”
Xuân ca nhi nói một thôi một hồi, trong lòng thấy thoải mái hơn nhiều, bưng bát nước lên uống một ngụm cho đỡ khát.
Lâm Ngư ngồi bên cạnh nghe, tay vẫn không ngừng thêu chăn. Xuân ca nhi thò đầu sang nhìn: “Thêu cho Đông ca nhi à, hoa văn này thêu đẹp như thật vậy.”
“Ừ.”
Xuân ca nhi thở dài: “Vẫn là ngươi biết thêu hoa, nhìn ta ngày nào cũng bán đậu phụ, tay thô ráp, không thể so với ngươi được.”
Xuân ca nhi rất ngưỡng mộ Lâm Ngư biết thêu hoa, thấy còn giỏi hơn mình bán đậu phụ nhiều.
Đang nói chuyện thì nhà bên cạnh lại vang lên tiếng chửi mắng, Tiền Quý Nhi lớn tiếng gào thét: “Đưa tiền cho ta, đưa tiền cho ta!”
Vương bà bà cũng ở bên cạnh la hét: “Con Tang nương này không đánh không được, mấy ngày rồi mà mới dệt được nửa tấm vải, chỉ biết lười biếng.”
Xuân ca nhi tuy ít khi ra khỏi nhà, nhưng y bán đậu phụ, phụ nữ, phu lang đến mua đậu thích nói chuyện phiếm, chuyện trong thôn y đều biết rõ: “Tiền Quý Nhi chắc lại thua bạc rồi.”
Lâm Ngư nghe thấy trong lòng cũng không vui: “Ra xem sao.”
Hai người đứng dậy đi ra cửa, Tang nương không chịu nổi đòn roi của Tiền Quý Nhi, tóc tai rối bù chạy ra ngoài, trên cánh tay lộ ra chi chít vết bầm tím, Thanh ca nhi bị dọa sợ, đứng ở cửa khóc ré lên.
Lâm Ngư vội vàng chạy đến ôm Thanh ca nhi. Tiền Quý Nhi người nồng nặc mùi rượu, bước đi loạng choạng, hắn cầm gậy đuổi theo Tang nương: “Con gà mái không biết đẻ trứng, mày sống để làm gì, hôm nay tao đánh chết mày!”
Tang nương vừa khóc vừa chạy, đến cả Thanh ca nhi đang khóc sau lưng cũng không quan tâm, nàng quay đầu nhìn Thanh ca nhi trong vòng tay Lâm Ngư, kêu lên thảm thiết: “Thanh ca nhi, nương xin lỗi con!”
Nói xong liền chạy như điên ra đầu thôn. Xuân ca nhi biến sắc: “Không ổn rồi, chắc là định làm chuyện dại!”
Tiền Quý Nhi vẫn đuổi theo đánh: “Con đàn bà thối tha, mày còn dám chạy, xem hôm nay tao có đánh chết mày không!”
Xuân ca nhi cũng đuổi theo. Lâm Ngư ôm Thanh ca nhi đi không nhanh, lúc cậu đến đầu thôn thì thấy Tang nương nhảy xuống sông.
Lâm Ngư sợ đến mặt mày tái mét, ôm Thanh ca nhi quay người bỏ chạy.