Chương 81

Mấy người phụ nữ, phu lang đang giặt đồ bên sông nhỏ giọng nói với nhau: “Nhìn Thanh Sơn và phu lang kìa, tình cảm thật tốt.”

“Người ta mới cưới mà, lúc mới cưới ngươi không vậy sao.”

Người phụ nữ đó đỏ mặt: “Nói bậy gì đấy, ta là nương của ba đứa con rồi.”

“Thanh Sơn thật sự rất bênh vực phu lang, hôm qua đến nhà Ngụy Nhị và Vương Đại làm ầm ĩ một trận, nhìn hai người họ bây giờ vẫn tình cảm như vậy.”

“Cái miệng của Vương phu lang, ai trong thôn mà chẳng biết, chỉ vì chuyện đào sông mà ghi hận Ngụy Thanh Sơn, sau này ai dám thuê nhà y làm việc nữa.”

“Đúng vậy, nhìn Ngư ca nhi hôm nay thoải mái như vậy, đâu có để tâm, Vương phu lang thật biết bịa chuyện.”

Mấy người phụ nữ, phu lang giặt đồ thì thầm bên sông, trên bờ, Ngụy Thanh Sơn và Lâm Ngư thì đang xay bột.

Ngụy Thanh Sơn khỏe mạnh, đẩy cối đá rất nhanh, bột gạo trắng mịn chảy ra, Lâm Ngư dùng chổi nhỏ quét vào chậu.

Lâm Ngư ngâm khá nhiều gạo, xay được nửa chậu bột, về nhà, Ngụy Thanh Sơn nhóm lửa, Lâm Ngư cắt táo đỏ cho vào bột, ủ xong lại cho thêm đường, khuấy đều rồi đổ vào xửng hấp.

Hơi nước trắng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm của gạo và vị ngọt của táo đỏ. Lâm Ngư ngồi cạnh Ngụy Thanh Sơn, cùng nhau nhìn nồi bánh: “Hồi nhỏ, nương hay làm bánh gạo cho ta, lên trấn huynh cũng mua cho ta.”

“Nếu thích thì thường xuyên làm mà ăn, ta sẽ đẩy cối xay bột cho đệ.”

“Cảm ơn huynh.” Lâm Ngư nhỏ giọng nói.

“Vậy đệ gọi ta một tiếng phu quân, coi như cảm ơn ta.”

Lâm Ngư đỏ mặt đứng dậy bỏ chạy, người này sao lại không đứng đắn như vậy chứ!

Ngụy Thanh Sơn mỉm cười, trêu chọc hơi quá, làm tiểu phu lang của mình chạy mất rồi.

Bánh bò làm xong thì trời vẫn còn sớm, chưa đến giờ nấu cơm tối. Mùi thơm của bánh bò hấp dẫn Thanh ca nhi nhà bên cạnh nuốt nước miếng liên tục, thơm ngọt quá, nhưng nương cậu bé đã dặn không được chạy sang xin đồ của người khác, Thanh ca nhi chỉ biết ngồi xổm trong sân nuốt nước miếng.

Lâm Ngư cắt bánh bò nóng hổi thành từng miếng nhỏ, cho vào giỏ, hai người cùng nhau xách giỏ đi ra ngoài.

Lâm Ngư đi ngang qua nhà họ Tiền, thấy Thanh ca nhi đang ngồi xổm chơi một mình, cậu vẫy tay với cậu bé: “Thanh ca nhi, lại đây.”

Thanh ca nhi thấy Lâm Ngư gọi mình, liền chạy lon ton đến: “A ma.”

Lâm Ngư lấy một miếng bánh bò đưa cho cậu bé: “Đi chơi đi.”

Mắt Thanh ca nhi sáng lên: “Cảm ơn a ma.”

Lâm Ngư làm bánh bò này vốn là để cho trẻ con ăn, đưa cho Thanh ca nhi xong mới nhớ ra Ngụy Thanh Sơn cũng chưa ăn, cậu lấy một miếng đưa cho hắn: “Huynh cũng ăn đi.”

“Ta còn tưởng tiểu phu lang của ta quên mất phu quân của mình rồi chứ.” Ngụy Thanh Sơn vừa đi vừa ăn, bánh bò mềm mềm, ngọt ngọt, giống như tiểu phu lang của hắn vậy.

Lâm Ngư bị Ngụy Thanh Sơn trêu chọc đến đỏ mặt, trên đường không nói chuyện với hắn nữa.

Hai người trước tiên đến nhà họ Hà đưa vài miếng, hai đứa nhỏ rất thích, cầm bánh ăn đến phồng cả má.

Nhà họ Hà đông người, Lâm Ngư muốn đưa thêm vài miếng, nhưng Hà đại nương từ chối. Đây là đồ làm từ gạo và đường, lại phải tốn công xay bột, vừa đắt vừa mất công, sao có thể mỗi người một miếng được.

Hà đại nương chỉ lấy thêm hai miếng: “Đủ rồi, đủ rồi, người lớn chúng ta sao có thể tranh đồ ăn với trẻ con chứ.”

Hai người rời khỏi nhà họ Hà, lại đưa cho Liên ca nhi hai miếng, Xuân ca nhi hai miếng. Xuân ca nhi nhiệt tình đưa lại hai miếng đậu phụ: “Ôi, khách sáo làm gì, đều là ca nhi cả mà.”

Lâm Ngư hiểu ý Xuân ca nhi, ca nhi thành thân thì cuộc sống đã vất vả hơn rồi, lại còn bị bôi nhọ danh tiếng, thì cuộc sống càng khó khăn hơn.

Lâm Ngư nói lời cảm ơn rồi cùng Ngụy Thanh Sơn rời đi.

Hôm đó còn có vài người bênh vực mình, Lâm Ngư không nhớ rõ, hỏi Ngụy Thanh Sơn, Ngụy Thanh Sơn cũng không để ý lắm: “Chỉ có từng này, sao có thể đưa cho từng nhà được, chia cho bọn trẻ vậy.”

“Được.”

Hai người đi đến đầu thôn, phần lớn trẻ con trong thôn đều đang chơi ở đó, nương và a cha của chúng thì đang giặt đồ bên sông. Trẻ con khá đông, Lâm Ngư bẻ bánh bò ra, cho mỗi đứa một miếng ăn thử.

Đám trẻ con vây quanh chân Lâm Ngư, chen chúc nhau, đứa nào nhận được bánh bò cũng nâng niu trong tay, cắn từng miếng nhỏ.

“Cảm ơn a ma.”

Lâm Ngư rất thích trẻ con, xoa đầu chúng rồi chia bánh cho chúng.

Một bé gái rất vui mừng, cầm bánh bò chạy đến bên mẹ: “Nương, xem nè.”

Người phụ nữ mỉm cười cảm ơn Lâm Ngư. Họ biết đây là vì hôm qua họ đã nói đỡ cho Lâm Ngư, nên cậu mới mang đồ đến chia, phu lang của Thanh Sơn thật tốt bụng.

Bọn trẻ ríu rít cầm bánh bò ăn, nhà quê nghèo khó, trẻ con không có gì ăn, được ăn bánh bò ngọt ngào, chúng vui mừng khôn xiết.

Lâm Ngư và Ngụy Thanh Sơn vừa rời khỏi nhà Xuân ca nhi không lâu, Vương phu lang đã trốn trong nhà cả ngày, lại bưng bát đến “mua” đậu phụ. Xuân ca nhi thấy Vương phu lang đến thì rất khó chịu, y lấy Vương Nhị đã hai năm rồi, Vương phu lang lần nào đến mua đậu cũng chưa từng trả tiền.