Chương 80

Vương Đại sợ Ngụy Thanh Sơn đi báo quan, bọn họ đều là dân thường, nào đã từng thấy quan bao giờ, vừa nghe thấy liền sợ đến chết khϊếp, vội vàng đè đầu Vương phu lang xuống: “Ngươi xin lỗi người ta đi, xin lỗi đi!”

Ngụy Thanh Sơn lúc này mới hài lòng, Lâm Ngư đứng thẳng người: “Đây là lời xin lỗi ta đáng được nhận, nhưng ta sẽ không tha thứ cho ngươi.”

Lâm Ngư biết lúc này cậu phải tỏ ra ngay thẳng, nếu không sau này không biết người ta sẽ nói cậu thế nào. Cậu không sợ danh tiếng của mình bị ảnh hưởng, nhưng cậu không thể để Ngụy Thanh Sơn bị liên lụy, chịu ấm ức không rõ ràng.

Vương Đại thấy Ngụy Thanh Sơn vẫn lạnh mặt, sợ chuyện này không dễ dàng bỏ qua như vậy, liền đánh Vương phu lang mấy cái: “Cho ngươi nói xấu người ta, cho ngươi nói xấu người ta!”

Khóe miệng Vương phu lang bị đánh đến chảy máu, Ngụy Thanh Sơn mới dẫn Lâm Ngư rời đi.

Náo loạn một hồi, trời cũng dần tối, mọi người đều về nhà nấu cơm, Lâm Ngư và Ngụy Thanh Sơn cũng quay về.

Ban đêm, Ngụy Thanh Sơn ôm tiểu phu lang của mình vào lòng dỗ dành: “Hôm nay có bị dọa không?”

“Lúc đầu bị Hạ Hà Hoa mắng có hơi choáng váng, sau đó thì không sợ nữa, ta không làm gì sai, hơn nữa còn có huynh ở bên cạnh.”

Ngụy Thanh Sơn vỗ về lưng Lâm Ngư: “Hôm nay đệ làm rất tốt, nếu không muốn sống ở trong thôn nữa thì chúng ta chuyển lên núi ở, yên tĩnh.”

Lâm Ngư ngẩng đầu lên: “Không được, sau này chúng ta có con thì sao, nhỡ con muốn làm ruộng hoặc đi học thì sao?”

Ngụy Thanh Sơn cười một tiếng: “Sao đệ lại nghĩ nhiều thế.”

Lâm Ngư lầm bầm: “Đúng là vậy mà.”

Ngụy Thanh Sơn xoa bụng Lâm Ngư: “Không biết trong này đã có con của chúng ta chưa.”

Lâm Ngư mặt nóng bừng: “Chưa, chưa có.”

“Vậy phu quân phải cố gắng hơn nữa, để tiểu phu lang của ta mau chóng có hài tử.”

Lâm Ngư kêu lên một tiếng, Ngụy Thanh Sơn đã hôn lên đuôi mắt cậu. Lâm Ngư bị bắt nạt đến chảy nước mắt, nhưng Ngụy Thanh Sơn vẫn không buông tha cậu: “Gọi phu quân thì ta sẽ không bắt nạt đệ nữa.”

Lâm Ngư gọi phu quân, nhưng Ngụy Thanh Sơn lại càng làm tới, đồ lừa đảo.

Lúc này Ngụy Thanh Sơn mới nghĩ, số tiền mua giường mới thật đáng giá, hai người làm loạn như vậy mà chiếc giường không hề phát ra tiếng kêu cót két nào.

Sau một hồi náo loạn, Lâm Ngư cũng không nghĩ ngợi lung tung nữa, nằm trong vòng tay Ngụy Thanh Sơn ngủ thϊếp đi.

Sáng hôm sau, Lâm Ngư lại dậy muộn. Lúc cậu dậy, Ngụy Thanh Sơn đã làm xong bữa sáng. Nhớ lại hôm qua bị Ngụy Thanh Sơn ép gọi phu quân, cậu lại đỏ mặt.

Lâm Ngư dậy, mang chăn ra phơi, thấy trời đẹp nên muốn phơi cả nệm rơm nữa. Cậu vừa bê nệm lên thì có thứ gì đó rơi xuống đất.

Lâm Ngư nhìn thì thấy đó là một cuốn sách, sách là thứ quý giá, Lâm Ngư vội vàng đặt đệm xuống, nhặt cuốn sách lên, phủi phủi cẩn thận, sợ làm bẩn sách. Cậu lật ra xem một trang, mặt Lâm Ngư đỏ bừng, sao Ngụy Thanh Sơn lại giấu loại sách này chứ!

Ngụy Thanh Sơn vào nhà gọi Lâm Ngư ăn cơm thì thấy tiểu phu lang của mình mặt đỏ như gấc, trên tay còn cầm cuốn sách hắn giấu. Ngụy Thanh Sơn vội vàng bước đến, giật lấy cuốn sách nhét vào ngực: “Không phải thứ tốt đẹp gì, đệ đừng xem.”

Lâm Ngư ấp úng vài tiếng, vội vàng ôm gối: “Ta, ta đi phơi gối.”

Lâm Ngư vừa cầm gối lên thì mấy lọ nhỏ lăn xuống đất. Lâm Ngư nhìn, có năm, sáu lọ!

Cậu biết đó là thứ gì, Ngụy Thanh Sơn đã dùng cho cậu rồi, cậu không ngờ lại có nhiều như vậy!

Ngụy Thanh Sơn vội vàng cúi xuống nhặt lên: “Thu, thu dọn, ăn cơm thôi.”

Ngụy Thanh Sơn vội vàng đi ra khỏi phòng, Lâm Ngư cũng cuống quýt đi phơi chăn gối.

Lâm Ngư đỏ mặt phơi xong chăn gối, đến lúc ăn cơm cũng không dám nhìn Ngụy Thanh Sơn.

“Thanh, Thanh Sơn, ta muốn làm bánh bò cho Hà đại nương.”

“Được chứ, ta cũng không biết làm, ta nhóm lửa giúp đệ, cho cả Xuân ca nhi, Liên ca nhi nữa.”

“Ừ.”

Lâm Ngư rất biết ơn Hà đại nương và mọi người đã bênh vực mình, cậu không thể cứ ru rú trong nhà, nếu không người ta lại nói cậu chột dạ.

Lâm Ngư ăn sáng xong liền lấy gạo ngâm. Hôm nay Ngụy Thanh Sơn không lên núi, lại bê cỏ tranh từ sân sau ra sửa sang, làm xong liền gắn cỏ tranh lên hàng rào.

Trước đây hắn sống một mình, thế nào cũng được, nhưng bây giờ hắn đã có tiểu phu lang, hàng rào ngoài sân nhà hắn chỉ là mấy cành cây, que củi, tuy nhà hắn ở nơi hẻo lánh, nhưng đứng từ cửa nhìn vào là thấy hết trong sân.

Ngụy Thanh Sơn nhân lúc nông nhàn, làm luôn hàng rào, như vậy tiểu phu lang của hắn ở nhà cũng tiện hơn nhiều.

Hai người, một người lặng lẽ thêu hoa, một người làm hàng rào, trong sân là luống rau xanh mướt, hai con chó săn nằm nghỉ ngơi. Lâm Ngư cảm thấy cuộc sống yên bình này nằm ngoài sức tưởng tượng của cậu.

Đến khi ăn cơm trưa xong, gạo cũng ngâm đủ rồi, Lâm Ngư bưng chậu gỗ, Ngụy Thanh Sơn xách thùng nước, hai người cùng nhau ra cối đá trong thôn.

Hai người như thường lệ, gặp người quen liền chào hỏi, trên mặt Lâm Ngư luôn nở nụ cười nhẹ, như thể chuyện hôm qua chưa từng xảy ra.

“Thanh Sơn và phu lang làm gì thế?”

“Ngư ca nhi muốn làm bánh bò.”

“Ồ, làm bánh bò à, Ngư ca nhi khéo tay thật đấy.”

Hai người đi đến cối đá dưới gốc cây đa đầu thôn, Ngụy Thanh Sơn xách nước rửa sạch cối đá, Lâm Ngư đổ gạo vào, Ngụy Thanh Sơn thì đẩy cối.