Ngụy Nhị định chạy đến giúp đỡ, nhưng hai huynh đệ nhà họ Hà không cho, lập tức chắn trước mặt.
Hà đại nương đã sớm muốn dạy dỗ Hạ Hà Hoa rồi, muốn gả Đông ca nhi cho tên đại ca vô lại của ả ta, nhà bà nhờ Lâm Ngư thêu hoa, ả ta lại nói không may mắn, bóng gió muốn hủy hôn sự nhà bà, sao bà nuốt trôi cục tức này được.
Nhân cơ hội này đánh cho Hạ Hà Hoa một trận nên thân, Hà đại nương hả giận, Hà đại tẩu mới kéo bà ra: “Nương, đừng đánh nữa.”
Ngụy Thanh Sơn không thể đánh Hạ Hà Hoa, nhưng hắn có thể đánh Ngụy Nhị, túm lấy Ngụy Nhị tát cho mấy cái: “Ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, vợ ngươi nói gì, chính ả vu khống phu lang nhà ta.”
Ngụy lão thái tức giận mắng chửi bên cạnh: “Ngụy Thanh Sơn, đồ khốn nạn, lão nương đánh chết mày, đánh chết mày!”
Đại Hắc đi theo thấy chủ nhân bị bắt nạt, liền nằm rạp xuống đất sủa về phía Ngụy lão thái. Ngụy lão thái sợ đến run người.
Vương phu lang nấp trong đám đông xem náo nhiệt, rụt cổ lại, lẻn ra khỏi đám đông bỏ chạy. Ngụy Thanh Sơn lần này thật sự nổi giận rồi, sẽ không đến tìm mình gây chuyện chứ!
“Thanh Sơn, Thanh Sơn!” Lâm Ngư hốt hoảng chạy đến.
Ngụy Thanh Sơn thấy Lâm Ngư đến liền thu lại vẻ hung dữ, tuy trông vẫn lạnh lùng, nhưng nét mặt đã dịu đi đôi chút: “Sao đệ lại đến đây?”
“Ta đến xem huynh.” Lâm Ngư lo lắng cho Ngụy Thanh Sơn, Hà Đông Đông khuyên can không được, đành phải đi theo.
Vừa đến liền thấy hai người nằm dưới đất kêu đau, đôi phu phụ này, người thì mặt sưng vù như đầu heo, người thì mặt bị cào mấy vệt. Hà Đông Đông không nhịn được, phì cười.
Lâm Ngư thấy Ngụy Thanh Sơn không sao liền yên tâm, chỉ là Ngụy lão thái bên cạnh cứ mắng Ngụy Thanh Sơn, cậu nghe mà thấy khó chịu.
Lâm Ngư tức đến đỏ mắt, cậu ngồi xổm xuống, bốc một nắm đất ném qua: “Không… không cho nói Thanh Sơn như vậy!”
Ngụy lão thái bị đất vào mắt, kêu la lùi lại, loạng choạng ngã ngồi xuống đất. Vậy là cả nhà ba người đều nằm sõng soài dưới đất.
Ngụy Thanh Sơn hơi ngạc nhiên, cúi đầu nhìn tiểu phu lang đang chắn trước mặt mình, tuy giọng nói run rẩy, nhưng vẫn kiên quyết bảo vệ mình. Ngụy Thanh Sơn lớn đến chừng này, đây là lần đầu tiên được người khác bảo vệ, lại còn là tiểu phu lang nhút nhát của hắn.
Ngụy Thanh Sơn lạnh lùng nhìn quanh đám đông đang xem náo nhiệt: “Còn ai nói xấu phu lang nhà ta sau lưng nữa, bây giờ ra đây đối chất với ta, có bằng chứng, Ngụy Thanh Sơn ta sẽ nhận, lập tức dẫn phu lang rời khỏi thôn. Nếu không có bằng chứng thì đừng trách Ngụy Thanh Sơn ta không khách khí!”
Trong đám đông không ai dám lên tiếng, trong đó có mấy nhà, trượng phu họ đi theo Ngụy Thanh Sơn kiếm được tiền, đương nhiên là đứng về phía Ngụy Thanh Sơn: “Đúng vậy, ai nói Ngư ca nhi, bây giờ đứng ra đây.”
“Vương phu lang đâu rồi, hôm nay y nói ở đầu thôn như thật như đếm vậy, giờ sao không thấy đâu?”
“Ai trong thôn mà chẳng biết, Vương Đại nhà y đi làm bị đuổi về, mới nói xấu sau lưng người ta, thật độc ác.”
Lâm Ngư nghe mọi người nói qua nói lại, cậu cứ nghĩ danh tiếng của mình sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, vì loại chuyện này căn bản không giải thích được, càng giải thích càng rối, cậu không ngờ lại có nhiều người bênh vực mình như vậy.
Ngụy Thanh Sơn dắt Lâm Ngư đi: “Đi, ta phải đi hỏi Vương phu lang xem y thấy bằng con mắt nào!”
Không ít người đi theo, vu khống danh dự một ca nhi không phải chuyện nhỏ, làm không tốt sẽ nháo ra mạng người, họ phải xem Vương phu lang nghe chuyện này ở đâu.
Có Ngụy Thanh Sơn chống lưng, Lâm Ngư cũng không còn sợ nữa. Vương phu lang này hết lần này đến lần khác nói xấu sau lưng cậu, cậu cũng rất tức giận.
Ngụy Thanh Sơn đạp cửa nhà Vương Đại, Vương Đại giật nảy mình, một đám người hùng hổ kéo đến nhà hắn: “Vương Đại, gọi phu lang nhà ngươi ra đây.”
“Thanh Sơn, có chuyện gì vậy?”
“Chuyện gì à, phu lang nhà ngươi nói xấu sau lưng phu lang nhà ta, ngươi còn hỏi chuyện gì.”
“Chuyện này làm sao có thể.”
Vương phu lang trốn trong nhà không dám ra, Lâm Ngư trực tiếp đi vào, Vương phu lang giật mình.
“Là ngươi nói ta chưa thành thân đã dan díu với Triệu Đại Chí?” Lâm Ngư nhút nhát, lúc nào cũng cúi đầu, lần này cậu thẳng lưng, nhìn chằm chằm người đang co rúm ở cuối giường.
“Không, không phải ta.”
“Vậy là ai?”
“Là người trong thôn ngươi nói.”
“Những người đó là ai, bây giờ ta sẽ đi hỏi từng người một.” Ngụy Thanh Sơn đứng sau lưng Lâm Ngư, làm chỗ dựa cho cậu.
“Ta, ta không biết.”
“Hừ!” Ngụy Thanh Sơn hừ lạnh một tiếng, “Vậy là ngươi tự ý vu khống, phỉ báng rồi, theo luật nước ta là phải đánh mười gậy đấy, bây giờ đi theo ta gặp quan phủ!”
Vương phu lang vừa nghe thấy gặp quan phủ liền run chân: “Là người nhà ngoại ta nói, là họ nói, không liên quan đến ta.”
“Triệu Gia Trụ, Thái Xuân Hoa tham lam mười lượng bạc sính lễ của ta, mới vội vàng gả Ngư ca nhi cho ta, lại vì hôm về nhà ngoại bắt nạt phu lang ta bị ta dạy dỗ một trận, mới vu khống phu lang nhà ta. Còn ngươi, chỉ vì lần trước đi đào sông không gọi Vương Đại nhà ngươi, ngươi liền ghi hận trong lòng, nghe vài lời đồn đại liền dám về thôn nói xấu phu lang nhà ta!”
Mọi người lúc này mới hiểu rõ ngọn nguồn câu chuyện, thảo nào Vương phu lang nói chắc như đinh đóng cột, thì ra là do ghi hận người ta!
“Vương Đại, ngươi nói xem chuyện này xử lý thế nào?” Ngụy Thanh Sơn quay sang nhìn Vương Đại.