Hà đại nương vừa nghe xong liền vội vàng cùng Đông ca nhi đến, bà bảo Hà Đại Trụ, Hà Nhị Trụ mau chóng lên núi tìm Ngụy Thanh Sơn về.
Hà đại nương vừa đến liền mắng xối xả: “Con Hạ Hà Hoa lòng lang dạ sói, thật độc ác, không muốn nhìn người ta sống yên ổn!”
Hà Đông Đông nắm tay Lâm Ngư: “Ngư ca nhi, huynh đừng buồn, chúng ta đều biết con người của huynh, Hạ Hà Hoa hoàn toàn vu khống, thật độc ác!”
Lâm Ngư lắc đầu: “Ta không có, Thanh Sơn biết.”
“Ừ! Thanh Sơn ca chắc chắn tin tưởng huynh!”
Thấy trong sân nhà Ngụy Thanh Sơn có người, Tiền bà bà nhà bên cạnh thò đầu ra nhìn, trong lòng bà ta hả hê, Ngụy Thanh Sơn kia trước đây còn dám dạy dỗ con trai bà, giờ thì hay rồi, bị cắm sừng lên đầu mà không biết.
Một lát sau, Hà đại tẩu cũng đến: “Nương, con đã hỏi rõ rồi, là do Vương đại phu lang.”
“Hay lắm, thì ra là hắn ta, ta đã bảo sao lại có người nói bậy, thì ra là cái miệng thối tha của Vương phu lang giở trò sau lưng.”
Hà đại tẩu vừa nói, Hà đại nương liền hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hồi đào sông, Ngụy Thanh Sơn không cho Vương Đại nhà y đi, nên y mới ghi hận.
“Ngư ca nhi đừng sợ, đại nương làm chủ cho con, lát nữa Thanh Sơn về, nó muốn đi đâu thì cho Đông ca nhi và hai huynh đệ nó đi cùng đánh cho một trận.”
Lâm Ngư thấy ấm lòng: “Cảm ơn đại nương.”
Giờ cậu đã bình tĩnh lại, trong lòng cũng không còn sợ hãi nữa, cậu không ngờ lại có nhiều người giúp đỡ mình như vậy, cậu rất cảm động.
Cậu không quan tâm người ngoài nghĩ gì, Ngụy Thanh Sơn tin tưởng cậu là được rồi, chỉ cần Ngụy Thanh Sơn tin cậu thì cậu không sợ gì cả.
Lâm Ngư kể lại chuyện ở nhà Triệu Gia Trụ cho Hà đại nương nghe. Hà đại nương tức giận đến vỗ đùi: “Đó là cữu cữu ruột đấy, sao lại có người cữu cữu như vậy chứ!”
Ngụy Thanh Sơn vội vàng chạy về: “Ngư ca nhi!”
“Thanh Sơn, huynh về rồi.”
Ngụy Thanh Sơn ôm cậu vào lòng an ủi: “Không sao rồi, không sao rồi, ta về rồi.”
“Ừ, ta không sợ, có Thanh Sơn ở đây.”
Ngụy Thanh Sơn nghe nói phu lang mình bị vu khống, liền tức giận chạy xuống núi, ngay cả hai huynh đệ nhà họ Hà cũng chưa đuổi kịp. Hắn sợ tiểu phu lang của mình bị bắt nạt.
Bản thân hắn danh tiếng không tốt cũng không sao, nhưng chuyện liên quan đến Lâm Ngư, những người này hắn sẽ không buông tha!
Hà đại nương ở bên cạnh nói cho Ngụy Thanh Sơn biết là do Vương đại phu lang. Hôm qua y về nhà ngoại, hôm nay liền về nói lung tung, bình thường nói mấy câu thị phi thì thôi, lần này lại dám vu khống danh dự người ta, nếu Ngụy Thanh Sơn là người hồ đồ thì cuộc sống của hai người coi như xong đời.
“Hà đại nương, phiền người ở đây chăm sóc Ngư ca nhi giúp ta, ta đi một lát rồi về.”
“Cho Đại Trụ, Nhị Trụ đi cùng con đi, thôi, ta cũng đi, Đông ca nhi, con ở đây trông Ngư ca nhi.”
Lâm Ngư đứng dậy cũng muốn đi: “Thanh Sơn, ta đi cùng huynh.”
“Đệ ở nhà chờ ta, ồn ào như vậy làm phiền đệ.”
Ngụy Thanh Sơn sợ Lâm Ngư đi theo sẽ bị dọa, phu lang nhà hắn nhút nhát, tính tình lại mềm yếu.
Lâm Ngư bị giữ lại, Ngụy Thanh Sơn quay người đi luôn. Hắn đến nhà cũ họ Ngụy, không nói hai lời, lên tiếng đập vỡ cái nồi sắt trong bếp.
Ngụy Nhị chạy ra can ngăn bị Ngụy Thanh Sơn đẩy ngã xuống đất. Ngụy Nhị đau đến kêu lên: “Ngụy Thanh Sơn, ngươi làm gì vậy!”
Ngụy Thanh Sơn không để ý đến hắn, lên tiếng đập hết bát đĩa trong bếp ra sân, tiếng bát đĩa vỡ nghe thật giòn tai.
Hạ Hà Hoa định chạy lên ngăn cản bị Hà nhị tẩu kéo tay áo: “Hà Hoa, đừng đến đó, coi chừng bị vạ lây.”
Hạ Hà Hoa hất tay Hà nhị tẩu ra: “Hay lắm, không phải là ta nói vài câu về chuyện cưới xin nhà ngươi sao!”
Hà nhị tẩu từ khi nhìn rõ con người của Hạ Hà Hoa thì không còn qua lại với cô ta nữa. Lần trước thị mai mối cho Đông ca nhi với đại ca Hạ Hà Hoa, ả ta hết lời khen đại ca mình, nhưng sau đó thị mới biết, đại ca Hạ Hà Hoa là một tên vô lại.
Lần này nhà ả ta chọc giận Ngụy Thanh Sơn, Hà nhị tẩu đương nhiên đứng về phía Ngụy Thanh Sơn.
Hạ Hà Hoa vừa định tiến lên thì một hũ mỡ lợn rơi xuống vỡ tan tành trước mặt ả ta. Hạ Hà Hoa hai mắt tối sầm, suýt ngất xỉu, đây là hũ mỡ mà nhà ả ta xào nấu cũng tiếc không dám dùng đấy!
Nghe thấy tiếng động, Ngụy lão thái đi từ trong nhà ra, thấy Ngụy Thanh Sơn như phát điên đập phá đồ đạc nhà bà, bà liền mắng: “Ngụy Thanh Sơn, đồ bất hiếu! Lúc sinh mày suýt hại chết nương mày! Cha mày cũng bị mày khắc chết, phân gia rồi không những không phụng dưỡng nương mày, mà còn đến gây sự, mày muốn hại chết cả nhà chúng ta à!”
Ngụy lão thái miệng mồm không dứt, Ngụy Thanh Sơn không hề quan tâm, những lời mắng chửi này hắn nghe đến chai sạn rồi.
“Hạ Hà Hoa, là ngươi nói xấu sau lưng phu lang nhà ta?”
Hạ Hà Hoa thấy hũ mỡ của mình bị đập vỡ, xót đến ruột, ả ta liền mắng: “Sao nào, ta nói sai à? Ngươi bất hiếu, phu lang ngươi cũng không ra gì, chưa thành thân đã dan díu với biểu ca, ngươi là đồ bị cắm sừng…”
Hà đại nương không chịu đựng được nữa, danh tiếng của một ca nhi trong sạch bị hủy hoại, khác gì gϊếŧ người đâu, bà lao lên túm lấy cổ áo Hạ Hà Hoa, tát liên tiếp hai cái: “Hạ Hà Hoa, ngươi đang nói bậy bạ gì vậy!”
Hà đại tẩu, Hà nhị tẩu vội vàng chạy đến can ngăn: “Nương, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa.”
Can ngăn một hồi, tóc tai Hạ Hà Hoa rối bù, trên chân còn bị đá một cái, bị ba người đẩy qua đẩy lại như con lật đật.