Chương 77

“Nương, năm nay con thành thân rồi, đây là Ngụy Thanh Sơn, huynh ấy đối xử với con rất tốt, nương đừng lo lắng, ở bên kia hãy chăm sóc tốt cho bản thân.”

Ngụy Thanh Sơn cũng quỳ xuống, dập đầu ba cái: “Nương, người yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Ngư ca nhi, nếu con bắt nạt Ngư ca nhi, người cứ đến tìm con.”

Lâm Ngư kéo áo Ngụy Thanh Sơn: “Huynh nói gì vậy.”

Nỗi buồn trong lòng Lâm Ngư vơi đi phần nào. Hai người thắp hương trước mộ nương cậu rồi chuẩn bị quay về.

“Có phải Ngư ca nhi không?”

Lâm Ngư nhìn người phụ nữ trước mặt nhưng không nhớ ra là ai. Người phụ nữ xách giỏ đi lên: “Ta là thẩm thẩm hàng xóm nhà con đấy, con không nhớ ra à.”

Lâm Ngư lúc này mới nhớ ra: “Là Mã thẩm ạ?”

“Ừ, là ta, không ngờ con đã lớn thế này rồi, thành thân rồi à?”

“Vâng, đây là phu quân của con.”

“Tốt quá, tốt quá, nương con thấy con sống tốt chắc cũng vui lắm.”

Người phụ nữ nói vài câu rồi rời đi. Lâm Ngư không ngờ vẫn còn người nhớ đến nương cậu, trong lòng cậu cảm xúc lẫn lộn.

Trên đường về, tâm trạng Lâm Ngư vẫn hơi buồn, cả ngày đều không vui vẻ. Mãi đến hôm sau, khi mưa tạnh, trời nắng lên, tâm trạng cậu mới khá hơn.

Ngụy Thanh Sơn cũng thu dọn đồ đạc lên núi săn bắn, Lâm Ngư tiễn hắn ra cửa.

Buổi chiều, thêu hoa mệt mỏi, cậu cầm bát đi sang nhà Xuân ca nhi mua hai miếng đậu phụ, định tối làm món đậu phụ xào.

Lúc cậu đến, mấy người phụ nữ, phu lang đang xếp hàng phía trước nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ, còn xì xào bàn tán gì đó, Lâm Ngư cũng không để ý, có một phu lang còn nhìn cậu cười khẩy.

Mấy người mua đậu xong đi rồi, đến lượt Lâm Ngư, Xuân ca nhi nhiệt tình cắt cho cậu hai miếng: “Ngư ca nhi đến rồi.”

“Ừ.” Cậu mỉm cười với Xuân ca nhi.

Hạ Hà Hoa cũng bưng bát đến: “Xuân ca nhi, cậu còn bán đậu cho loại người này sao, ôi chao, nhìn thì đoan trang, ai ngờ sau lưng lại lẳиɠ ɭơ như vậy.”

Vừa nghe Hạ Hà Hoa nói, Lâm Ngư sững người: “Ngươi đang nói gì vậy?”

Liên ca nhi hôm nay cũng đến mua đậu. Từ khi trượng phu y kiếm được ít tiền, nhà y sống khá hơn một chút, thi thoảng có thể bỏ ra hai đồng mua miếng đậu phụ. Thấy Lâm Ngư bị bắt nạt, y liền kéo cậu: “Ngư ca nhi, về nhà thôi.”

Hạ Hà Hoa đi đến, cố ý hất đổ bát của Lâm Ngư, hai miếng đậu phụ trắng nõn rơi xuống đất: “Sao nào, dám làm mà không dám nhận à? Bảo sao lại lấy Ngụy Thanh Sơn nhanh như vậy, thì ra là dan díu với biểu ca mình, Ngụy Thanh Sơn cũng thật biết nhẫn nhịn, đội cái mũ xanh lên đầu mà vẫn ung dung tự tại ha ha ha.”

Mặt Lâm Ngư tái mét, cậu run lên vì tức giận: “Ngươi… ngươi nói bậy!”

“Ta nói bậy chỗ nào, nghe nói hôm về nhà ngoại còn lôi lôi kéo kéo với biểu ca, lại còn bị Ngụy Thanh Sơn bắt gặp, nghe nói Ngụy Thanh Sơn tức đến nỗi mang cả con gà rừng tặng hôm đón dâu về nữa chứ.”

Xuân ca nhi không chịu được nữa: “Hạ Hà Hoa, ngươi nói bậy bạ gì đó, đừng có nhả phân ở đây.”

“Xuân ca nhi, ta đâu có nói ngươi, ngươi bênh vực con đĩ thối tha này làm gì.”

Mọi người xung quanh đều nhìn sang, Lâm Ngư nhất thời đầu óc trống rỗng, xấu hổ không biết làm sao, Liên ca nhi vội vàng đỡ cậu: “Ngư ca nhi, ta đưa ngươi về nhà.”

Liên ca nhi đỡ Lâm Ngư đang run rẩy bỏ đi. Hạ Hà Hoa vẫn còn lớn giọng nói sau lưng: “Đừng có chạy, dám làm mà không dám nhận à.”

Hạ Hà Hoa hả hê xong liền lại gần mua đậu: “Xuân ca nhi, cho ta hai miếng đậu.”

“Hết rồi.”

“Sao hết được, đây không phải còn hai tấm sao.”

“Ta nói hết là hết, không bán cho ngươi.”

“Hừ, ngươi bênh vực Lâm Ngư đó hả!” Hạ Hà Hoa tức giận bỏ đi.

Vương phu lang nấp trong đám đông xem náo nhiệt, nhìn Lâm Ngư như vậy, trong lòng y thấy thoải mái hơn nhiều. Chuyện này là hôm qua y về nhà ngoại tảo mộ nghe được. Lần trước vì phu phu Ngụy Thanh Sơn mà y bị Vương Đại giật tóc, y vẫn luôn ghi hận trong lòng.

Lâm Ngư về đến nhà, mặt vẫn tái nhợt. Danh tiếng của cậu không biết đã bị đồn thổi thành ra sao trong thôn rồi. Lâm Ngư rất buồn nhưng không biết phải làm sao.

Liên ca nhi hơi lo lắng: “Ngư ca nhi, ngươi đợi ta ở đây, ta đi gọi Hà đại nương đến.”

Hai huynh đệ nhà họ Hà chơi thân với Ngụy Thanh Sơn, phải mau chóng cho người lên núi tìm Ngụy Thanh Sơn về. Một ca nhi bị bôi nhọ danh tiếng là chuyện lớn, y đã có thể tưởng tượng ra những chuyện không hay rồi.

Thôn của nương nhà y có một quả phụ bị đồn là dan díu với đàn ông, danh tiếng bị hủy hoại, bị mấy bà trong thôn chỉ trỏ sau lưng, bị lưu manh đến quấy rối, quả phụ đó không chịu nổi những ngày tháng bị người ta vũ nhục, liền treo cổ tự vẫn.

Liên ca nhi càng nghĩ càng sợ, vội vàng đến nhà họ Hà tìm người giúp đỡ.