Chương 76

Một người phụ nữ bên cạnh nghe thấy, trượng phu bà cũng đi đào sông, nghe Hạ Hà Hoa nói vậy liền khó chịu, lập tức đáp trả: “Tên Ngụy Thanh Sơn đó là huynh đệ ruột của Ngụy Nhị đấy, Hà Hoa, sao Ngụy Nhị nhà ngươi không đi?”

“Ngụy Nhị nhà ta không thèm đi, đào sông vừa bẩn vừa mệt, ai thèm đi chứ.”

Người phụ nữ kia bĩu môi, nhà mình không ra gì còn không muốn nhìn người ta sống tốt hơn mình.

“Thanh Sơn người ta biết lên núi săn bắn, Ngư ca nhi biết thêu hoa, hai người còn sợ sống không tốt sao?”

“Cũng đúng, ta thấy sớm muộn gì họ cũng mua ruộng xây nhà.”

Ngụy Thanh Sơn ở nhà nghỉ hai ngày, ban ngày Lâm Ngư thêu hoa, Ngụy Thanh Sơn thì đan cỏ tranh ngoài sân, chuẩn bị gia cố lại mái nhà, đề phòng mùa hè mưa nhiều bị dột.

Hôm nay Lâm Ngư thêu hoa hơi mất tập trung. Áo cưới của Đông ca nhi sắp thêu xong rồi, thêu xong lại phải thêu chăn. Trời hơi âm u, hình như sắp mưa.

Lâm Ngư a một tiếng, kim thêu vô tình đâm vào tay. Ngụy Thanh Sơn nhìn sang: “Sao vậy?”

“Không sao, vô tình đâm vào tay thôi.”

Ngụy Thanh Sơn đứng dậy pha cho cậu bát nước đường: “Nghỉ một lát đi, hôn lễ của Đông ca nhi còn lâu mà.”

Lâm Ngư ừ một tiếng: “Thanh… Thanh Sơn, mấy hôm nữa là Tết Thanh minh rồi.”

“Ừ, mai ta đi mua hương nến, giấy vàng mã về, chúng ta thành thân lâu vậy rồi, cũng chưa đi tảo mộ cho nương.”

Lâm Ngư cay mũi, muốn khóc, cậu khẽ ừ một tiếng.

Ngụy Thanh Sơn kéo cậu ngồi xuống nghỉ ngơi: “Nghỉ một lát đi, đệ ngày nào cũng ở nhà thêu hoa hại mắt lắm, mai chúng ta cùng sang thôn Đại Liễu Thụ, gần hơn.”

Lâm Ngư gật đầu. Càng gần đến Tết Thanh minh, cậu càng thấy bất an. Sau khi rời khỏi nhà, cậu rất ít khi đi tảo mộ cho nương, Thái Xuân Hoa không cho cậu đi, vì nếu cậu đi thì không có ai ở nhà nấu cơm.

Lâm Ngư đi cũng mang theo mấy chiếc khăn tay mình thêu, lần trước cậu đưa cho Ngụy Thanh Sơn bốn chiếc mang lên trấn bán, lúc đó cậu thêu khá nhiều, còn mấy chiếc nữa thì mang ra chợ xem có ai mua không.

Ngụy Thanh Sơn đeo gùi, Lâm Ngư xách giỏ, khi ra khỏi thôn, không ít người chào hỏi hai người, trên mặt ai cũng nở nụ cười. Một người phụ nữ thấy hai người còn dúi vào tay Lâm Ngư một ít đậu phộng: “Cầm lấy ăn đi.”

Lâm Ngư nói lời cảm ơn. Đợi hai người đi xa, Ngụy Thanh Sơn mới nói đó là thê tử của trưởng thôn.

Lâm Ngư vẫn còn thắc mắc: “Sao bà ấy lại nhiệt tình với ta thế?”

“Chắc là vì lần trước cùng đi đào sông.”

Lâm Ngư lúc này mới hiểu ra, thì ra là vậy.

Hai người đi nửa canh giờ thì đến thôn Đại Liễu Thụ. Chợ ở đây mùng hai và mùng tám hàng tháng mới họp, gần hơn so với lên trấn.

Hai người trước tiên mua hương nến, giấy vàng mã ở chợ, Lâm Ngư xách giỏ bán khăn tay, cậu bán mười lăm văn một chiếc.

Lâm Ngư có kinh nghiệm bán rau cần nước, bán cá ở chợ trên trấn nên mạnh dạn hơn nhiều. Thấy có cô nương, ca nhi nào nhìn khăn tay của mình, cậu liền chủ động mở ra cho họ xem: “Mười lăm văn một chiếc, ngươi xem đi.”

“Mười lăm văn, đắt quá, đủ mua hai chiếc rồi.”

“Khác nhau đấy ạ, ngươi xem hoa văn ta thêu to hơn bình thường, đường kim mũi chỉ cũng dày hơn.”

Khăn tay thêu của Lâm Ngư rất đẹp, không ít người đến xem, hỏi giá nhưng đều chê đắt. Khăn tay bình thường đúng là bảy, tám văn một chiếc, nhưng hoa văn thêu rất đơn giản, đường kim mũi chỉ cũng không đẹp.

Nửa ngày trôi qua, Lâm Ngư chỉ bán được một chiếc, là một cô nương cài trâm bạc trên đầu, trông có vẻ là nhà giàu có, không chê đắt, chọn một chiếc mình thích rồi lấy.

Ngụy Thanh Sơn ở bên cạnh an ủi: “Đến đây họp chợ đều là người ở mấy thôn xung quanh, lên trấn bán sẽ đắt hàng hơn.”

Lâm Ngư gật đầu, người nhà quê nghèo, mấy ai chịu bỏ ra mười lăm đồng mua khăn tay chứ, trên trấn người giàu có đông hơn, chắc sẽ bán chạy hơn.

Lâm Ngư xách giỏ đi dạo quanh chợ, gặp ai có nhu cầu thì đưa cho họ xem. Lâm Ngư đi một vòng định về thì một phu lang gọi cậu lại: “Cho ta xem với.”

Lâm Ngư đưa hết khăn tay cho y xem. Người phu lang đó lựa chọn một hồi rồi lấy một chiếc thêu hoa sen kép. Lâm Ngư sắp xếp lại khăn tay rồi cùng Ngụy Thanh Sơn quay về.

Gần đến Tết Thanh minh, trời lại lất phất mưa. Lâm Ngư bưng khung thêu ra cửa nhà chính ngồi thêu. Ngụy Thanh Sơn vì trời mưa không lên núi được nên cũng ở nhà.

Nhà cậu không có ruộng, lúc này đang là mùa nông vụ bận rộn, ruộng nước thì cấy mạ, ruộng khô thì tưới nước, cậu hiếm khi được rảnh rỗi: “Sang năm, chúng ta cũng mua vài thửa ruộng mà trồng trọt.”

“Mất bao nhiêu tiền?”

“Ruộng khô chắc phải mười lượng một mẫu, ruộng nước hai mươi lượng.”

“Đắt vậy sao.”

“Đúng vậy, mua rồi thì năm nào cũng thu được mùa.”

Lâm Ngư cũng muốn nhà mình có ruộng, như vậy thì không cần phải mua gạo ăn nữa.

Ngày Tết Thanh minh, mưa vẫn chưa tạnh. Ngụy Thanh Sơn lấy nón lá và áo tơi cho Lâm Ngư mặc, rồi hai người cùng nhau về thôn của Lâm Ngư.

Hai người đi khoảng nửa canh giờ thì đến nơi. Lâm Ngư đứng trên sườn núi chỉ cho Ngụy Thanh Sơn xem một ngôi nhà: “Trước kia đó là nhà ta.”

Hai gian nhà, xây bằng đất và cỏ tranh, trong sân còn thấy khói bếp bay lên.

“Có muốn vào xem không?”

“Thôi, đã bị Triệu Gia Trụ bán hai mươi lượng bạc mất rồi.”

Ngụy Thanh Sơn không nói gì nữa, đi theo Lâm Ngư lên núi. Đến một khu rừng, dựa vào sườn núi có một ngôi mộ nhỏ thấp, cỏ dại khô vàng phủ kín, cỏ mới cũng mọc lên, nhìn là biết đã nhiều năm không ai chăm sóc.

Nhìn ngôi mộ của nương, Lâm Ngư cay mũi, nước mắt rơi xuống. Ngụy Thanh Sơn đặt gùi xuống, lặng lẽ dọn dẹp mộ, nhổ cỏ, lại bê đá vụn đến đắp mộ. Lâm Ngư lau nước mắt, cũng bê đá theo, đắp xong mộ mới thắp hương.