Chương 74

“Vâng, nửa đêm mới về, sáng sớm đã đi rồi.”

Liên ca nhi tiễn Lâm Ngư ra cửa, dúi vào tay cậu một nắm lạc: “Cảm ơn ngươi.”

“Chỉ là chạy việc vặt thôi mà, Liên ca nhi, ngươi bận việc đi.”

Buổi trưa, Liên ca nhi làm cá, tiếc là phu quân y không có nhà nên không được ăn. Cá để không được lâu, y liền nấu canh cá cho bà bà và mình cùng ăn, trong nhà cũng coi như được bữa có thịt cá.

Lần này Thuận Tử đi đào sông về được hơn ba trăm văn, đủ cho nhà y sống một thời gian rồi.

Lâm Ngư về nhà cũng nấu canh cá, ăn với cơm một bát rồi lại ngồi vào khung thêu tiếp tục làm việc.

Lâm Ngư tính ngày, hôm nay Ngụy Thanh Sơn sẽ về. Cậu mỉm cười, nghĩ đến việc làm món ngon cho Ngụy Thanh Sơn ăn, đi đào sông vất vả lắm.

“Ngư ca nhi~” Hà Đông Đông chạy nhảy đến, trên tay còn cầm bánh nếp táo đỏ do nương y làm: “Đây, nương ta bảo ta mang sang cho huynh.”

Lâm Ngư rửa tay, nhận lấy. Bánh nếp táo đỏ của Hà đại nương làm rất ngon, mùi táo đỏ rất đậm đà.

“À đúng rồi, vừa rồi có người ở trấn trên gửi lời nhắn.”

Lâm Ngư nghe vậy liền hào hứng: “Thế nào rồi, có phải về muộn không?”

“Không phải, họ nói phải đến mai mới về được, cũng không nói lý do.”

“Vậy à.” Lâm Ngư hơi thất vọng, mai mới về sao.

“Chắc là có việc gì đó, mai về chắc cũng gần trưa mới đến.”

“Cũng đúng, mấy nhà khác đã báo chưa?”

Đáng lẽ phải về mà không thấy về, Lâm Ngư sợ người nhà họ lo lắng.

“Rồi, nương ta đã đi báo rồi.”

“Vậy thì tốt.” Lâm Ngư cắn từng miếng bánh nếp nhỏ. Cậu định chiều nay sang chỗ Xuân ca nhi mua miếng đậu phụ, vậy thì để mai mua vậy.

Hôm sau, Lâm Ngư hẹn Hà Đông Đông cùng lên núi sau nhà, xem có rau dại gì hái được không, để khi mọi người về thì nấu ăn.

Bây giờ cỏ dại mọc um tùm, rau dại ăn được cũng mọc lên nhiều. Lâm Ngư hái được kha khá lá non cây kỷ tử, lại đào thêm chút rau dền cơm non, mấy thứ này có thể băm nhỏ cho gà ăn.

Hà Đông Đông cũng hái được không ít rau dại, y cũng không kén chọn loại rau nào, thấy ăn được là hái bỏ vào giỏ. Rau mươn, mã đề, rau khúc, rau chổi…

Nhà y đông người, nếu kén chọn thì không biết hái đến bao giờ mới xong, cứ hái về rồi để nương hoặc tẩu tử lựa chọn.

“Ngư ca nhi, mau đến đây, huynh xem, có địa y!”

Lâm Ngư vội vàng xách giỏ đến. Dưới rễ cây ẩm ướt có một ít địa y, không nhìn kỹ thì không phát hiện ra. Đây là món ngon đấy, hai người vội vàng ngồi xuống hái.

Chỗ này không có nhiều, hai người lại đổi chỗ khác tiếp tục tìm, vất vả hồi lâu mới hái được nửa giỏ. Hà Đông Đông xoa lưng đứng dậy: “Không hái nữa, không hái nữa, eo đau quá.”

Lâm Ngư thấy cũng đủ rồi nên không hái nữa, đủ ăn là được. Vừa hay hôm nay Ngụy Thanh Sơn về, hôm nay ăn địa y vậy.

Hai người xách giỏ xuống núi, về nhà lại sang nhà Xuân ca nhi mua hai miếng đậu phụ. Xuân ca nhi nhiệt tình chọn cho hai miếng ngon nhất.

Lâm Ngư muốn làm món thịt cho Ngụy Thanh Sơn ăn, nhưng trong thôn không có bán, phải sang thôn bên cạnh mua. Lâm Ngư nghĩ chắc Ngụy Thanh Sơn về sẽ mang theo thịt.

Lâm Ngư vừa về đến nhà liền bắt tay vào rửa địa y, xào trứng trộn với địa y để làm nhân bánh bao. Trứng gà trong nhà cũng sắp hết rồi, gà con nuôi vẫn chưa lớn, hết thì hết, cậu cũng không định mua nữa, đợi gà nhà đẻ trứng rồi ăn.

Lâm Ngư đang nhóm lửa hấp bánh bao thì nghe thấy tiếng chó sủa ở cửa. Cậu ngó ra thì quả nhiên là Ngụy Thanh Sơn đã về, vội vàng chạy ra đỡ lấy cái sọt trên lưng hắn: “Huynh về rồi.”

“Ừ.” Ngụy Thanh Sơn nhìn thấy tiểu phu lang của mình, muốn ôm một cái, nhưng tay còn dính bùn đất.

“Bánh bao sắp hấp xong rồi, ta đun nước nóng cho huynh tắm ngay. Ta có phơi nước ở sân, huynh rửa chân trước đi.”

“Được.”

Tiểu phu lang thật chu đáo, trong lòng Ngụy Thanh Sơn ấm áp. Hắn xắn quần lên, chân dính đầy bùn đất. Đào sông là đào lại lòng sông cũ, nhân lúc mùa khô nạo vét bùn đất bên trong, để đề phòng mùa mưa lũ nước sông dâng lên làm ngập ruộng đồng, nên ai làm việc này cũng lấm lem bùn đất.

Ngụy Thanh Sơn rửa qua cho sạch sẽ một chút. Lâm Ngư mở vung nồi bánh bao ra, múc nước nóng ra cho hắn rửa trước.

“Ngư ca nhi, trong sọt có hai con lươn, ta đã làm sạch rồi, trưa đệ làm mà ăn. Trong gùi còn có một miếng thịt, cũng đừng quên lấy.”

“Ừ.”

Lâm Ngư đang lo không có món mặn nào, cậu mua đậu phụ vừa hay làm món lươn om đậu, lại xào thêm món thịt là được.

Ngụy Thanh Sơn vào nhà tắm rửa sạch sẽ, gội cả đầu. Tiểu phu lang của hắn thích sạch sẽ, hắn không thể bẩn thỉu được, nếu không bị tiểu phu lang chê thì sao.

Hôm nay trời đẹp, hai người ngồi ăn cơm dưới nắng, Ngụy Thanh Sơn còn tranh thủ hong khô tóc. Trên bàn cơm có thịt xào tỏi rừng, canh lươn đậu phụ, nộm lá non cây kỷ tử, bánh bao nhân trứng địa y. Bàn ăn này còn thịnh soạn hơn cả ngày Tết nhà người ta.

Ngụy Thanh Sơn cầm cái bánh bao to bằng nắm tay lên ăn. Lâm Ngư xót Ngụy Thanh Sơn làm việc vất vả, liên tục gắp thịt cho hắn: “Ăn nhiều một chút.”

“Ta tự gắp được, canh lươn này bổ dưỡng, đệ uống nhiều vào.”

“Ừ.” Lâm Ngư múc một bát canh uống. Canh lươn mùa xuân thật tươi ngon, lại cắn thêm miếng bánh bao nhân địa y, cả người khoan khoái.

“Mua lươn à?”

“Không, đào sông bắt được. Đáng lẽ tối qua đã về rồi, nhưng đào sông lại đào được rùa, lươn, sáng nay mang ra chợ bán.”

Lâm Ngư nghe vậy rất ngạc nhiên: “Trong đó lại có cả những thứ này nữa sao!”

Lâm Ngư chưa từng đào sông, cũng chưa từng thấy, cứ tưởng là đào trên mặt đất.

“Ừ, là nạo vét lòng sông mới bắt được. Bắt được kha khá đấy.”