Ngụy Thanh Sơn muốn Lâm Ngư nghỉ ngơi. Mấy hôm nay Lâm Ngư vất vả theo hắn rồi. Hắn cũng biết hầm gà, chỉ là nấu không ngon lắm. Thôi cứ để tiểu phu lang làm, kẻo lại làm hỏng con gà.
Lâm Ngư bưng gà đã rửa sạch vào bếp: “Không sao đâu, cho củi vào bếp hầm, đợi chúng ta ngủ dậy là gà cũng chín nhừ rồi.”
Lâm Ngư múc nửa thùng nước nóng trong nồi cho Ngụy Thanh Sơn tắm, rồi thêm củi vào bếp, dưới hầm gà, trên hấp cơm. Đợi hai người ngủ dậy là có thể ăn ngay.
Lâm Ngư nằm trên giường nghỉ ngơi, Ngụy Thanh Sơn ôm cậu vào lòng. Hắn đã quen ôm tiểu phu lang ngủ rồi.
Lâm Ngư mấy hôm nay mệt mỏi, dựa vào Ngụy Thanh Sơn một lát liền ngủ thϊếp đi. Cậu thích ngủ cùng Ngụy Thanh Sơn, người hắn ấm áp, rất thoải mái.
Trong lòng Lâm Ngư không còn nghĩ đến việc mai phải dậy sớm lên núi nữa. Cậu mở mắt ra thì mặt trời đã sắp lặn. Cậu ôm chăn vươn vai dậy, thật thoải mái. Mấy hôm nay tuy hơi mệt, nhưng nhìn những đồng tiền trong giỏ tre là cậu lại thấy hăng hái.
Lâm Ngư lấy dây buộc tóc túm tóc lại, cũng chẳng buồn chải chuốt, cứ để tóc buông xõa ra sau lưng.
“Dậy rồi à?”
“Ừ.”
Lâm Ngư ngáp dài một cái đầy vẻ uể oải, đuôi mắt còn đọng lại một giọt nước mắt sắp rơi xuống. Ngụy Thanh Sơn nhìn mà ngẩn ngơ.
“Rửa tay ăn cơm thôi, gà hầm nhừ rồi.”
Trên bàn ăn là một bát đầy gà hầm, thịt gà hầm nhừ đến mức lộ cả xương, nước dùng trắng sữa nổi một lớp mỡ vàng óng ánh, ngay cả Đại Hắc và Bạch Tuyết cũng ngửi thấy mùi thơm mà chạy đến.
Hai người mỗi người múc một bát cơm trắng. Ngụy Thanh Sơn gắp đùi gà cho Lâm Ngư: “Ăn nhanh đi.”
“Huynh cũng ăn đi.” Lâm Ngư gắp cái đùi gà còn lại cho Ngụy Thanh Sơn.
Hai người nhìn nhau cười, đều cảm thấy cuộc sống hiện tại thật bình yên và tốt đẹp.
Lâm Ngư cắn một miếng đùi gà to, híp mắt thỏa mãn. Bạch Tuyết thấy vậy kêu ư ử, dụi đầu vào chân Lâm Ngư.
Lâm Ngư gắp một miếng cổ gà ném cho nó, Đại Hắc cũng được một miếng. Tuy Lâm Ngư tiết kiệm, nhưng hai con chó săn này ngày nào cũng theo hai người lên núi bảo vệ họ, chúng cũng là thành viên trong gia đình.
Bạch Tuyết ăn xong vẫn muốn ăn thêm. Nó khôn lắm, biết Ngụy Thanh Sơn không chiều nó nên liền tìm Lâm Ngư, đặt chân lên đùi cậu ra hiệu muốn ăn thêm.
Ngụy Thanh Sơn liếc nó một cái: “Đệ cứ ăn đi, không cần chiều nó.”
“Bạch Tuyết với Đại Hắc chắc cũng đói rồi.”
Ngụy Thanh Sơn thấy con chó mặt dày này làm phiền Lâm Ngư ăn cơm, bèn lấy bát của chó vào, gắp ít cổ gà, chân gà, múc nước dùng chan cơm vào, Bạch Tuyết mới chịu buông tha Lâm Ngư.
Nhìn hai con chó vẫy đuôi ăn cơm, Lâm Ngư cười híp mắt.
Lâm Ngư ăn một bát cơm, lại húp một bát canh gà. Cậu rất thích canh gà ngọt thanh này. Lâm Ngư đặt bát xuống không ăn nữa, Ngụy Thanh Sơn lại múc thêm canh và thịt gà cho cậu: “Ăn thêm chút nữa đi.”
“Ta no rồi.”
“Ăn thêm đi, đệ ăn ít như mèo vậy.”
Lâm Ngư lại húp thêm một bát canh, cuối cùng no căng bụng phải ra sân đi dạo cho tiêu.
Trời tối, hai người lấy tiền kiếm được mấy hôm nay ra. Nhìn cả giỏ đồng tiền, Lâm Ngư không thể tin nổi: “Sao nhiều thế?”
“Mấy hôm nay tiểu phu lang của ta vất vả rồi.”
Lâm Ngư nghe Ngụy Thanh Sơn gọi “tiểu phu lang” thì mặt đỏ bừng.
Hai người ngồi đếm tiền, cứ một trăm xâu thành một xâu, một nghìn văn là một lượng. Lâm Ngư càng đếm mắt càng sáng, đây là số tiền mà trước kia cậu không dám mơ tới.
Hai người đếm hồi lâu mới xong. Mấy hôm trước buôn bán tốt hơn, cá to rau tươi, mấy hôm sau cá dần ít đi, rau cần nước bán mãi cũng không còn được ưa chuộng nữa. Hai người đổi chỗ bán mới khá hơn chút.
Lâm Ngư cầm những xâu tiền đếm: “Một, hai, ba, bốn…”
Một xâu này là một trăm văn, mười xâu là một lượng bạc. Lâm Ngư cười tươi hơn: “Tổng cộng là ba lượng hai trăm văn! Còn cả đồng lẻ nữa.”
Lâm Ngư lại lấy tiền trước đó ra: “Vừa trong này còn tám trăm văn, gộp lại là bốn lượng! Còn hai thỏi bạc bán chó hoang nữa, tổng cộng kiếm được sáu lượng!”
“Ừ, mấy hôm nữa ta lên trấn đổi thành bạc nén.”
Ngụy Thanh Sơn cũng cười. Số bạc này là hắn và tiểu phu lang tích cóp từng đồng từng đồng. Hai người gà gáy đã lên núi, tiểu phu lang theo hắn không hề than thở lấy một lời.
Hôm đó hai người ngủ sớm. Hôm sau, gà vừa gáy là Lâm Ngư tỉnh dậy. Ngụy Thanh Sơn cũng tỉnh, mấy hôm nay hai người đều quen như vậy rồi. Ngụy Thanh Sơn đắp chăn cho Lâm Ngư: “Còn sớm mà, ngủ thêm chút nữa.”
Tỉnh dậy rồi, hai người đều không ngủ lại được nữa. Lâm Ngư rúc vào lòng Ngụy Thanh Sơn, cảm thấy có thứ gì đó cấn vào người, mặt đỏ bừng, lùi vào trong.
Ngụy Thanh Sơn hơi lúng túng, ho nhẹ một tiếng. Ngày nào cũng ôm tiểu phu lang, nói không muốn là giả. Mấy hôm nay Lâm Ngư quá mệt mỏi, nên hắn không động vào cậu.
Lâm Ngư lùi ra rồi lại thấy không ổn, liền đưa tay kéo áo Ngụy Thanh Sơn. Ngụy Thanh Sơn giọng khàn khàn: “Ngủ thêm chút nữa đi, trời còn chưa sáng hẳn.”
“Huynh không khó chịu sao?”
“Ừm, cũng tạm.”
“Huynh muốn không?”
Hai câu nói của Lâm Ngư khiến Ngụy Thanh Sơn đỏ mắt, hắn lật người đè cậu xuống. Lâm Ngư cắn môi không dám lên tiếng, vẫn rất đau. Ngụy Thanh Sơn hôn cậu, hôn đến cả nước mắt, vội vàng dừng lại: “Có phải làm đệ đau không?”
“Không, không có.”
Ngụy Thanh Sơn không còn lỗ mãng như lần đầu tiên nữa. Hắn cảm nhận được đôi chân đang run rẩy ở eo mình, Lâm Ngư không hề có chút phản ứng nào.