Chương 59

Lâm Ngư bưng bát uống cạn. Thuốc đắt thế này không thể lãng phí được. Một thang thuốc cậu định sắc ba lần. Buổi tối, Lâm Ngư rúc vào lòng Ngụy Thanh Sơn để sưởi ấm. Cậu thích gần gũi Ngụy Thanh Sơn, người hắn ấm áp. Trước đây, khi cậu còn ngủ ở nhà kho một mình thì lúc nào cũng lạnh lẽo ẩm ướt.

Được ở bên cạnh Ngụy Thanh Sơn, thật thoải mái, thật ấm áp, thích quá.

“Ngày mai đệ ở nhà nghỉ ngơi, ta tự lên núi được rồi.”

Lâm Ngư lập tức ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói không muốn.

“Ngoan, chạy mấy hôm rồi đệ cũng mệt.”

“Không mệt.”

Lâm Ngư lắc đầu, mái tóc dài từ trên vai trượt xuống ngực Ngụy Thanh Sơn, khiến hắn thấy nhột nhột.

“Qua mấy hôm nữa rau cần nước sẽ già.” Hơn nữa, huynh một mình lên núi ban đêm rất nguy hiểm.

Ngụy Thanh Sơn hôm nay mới phát hiện tiểu phu lang nhà mình nhìn thì có vẻ hiền lành, nhưng tính tình lại rất cứng đầu. Hắn không chịu nổi ánh mắt đáng thương của tiểu phu lang, đành phải đồng ý: “Vậy mấy hôm nữa sẽ không dậy sớm như vậy, đợi trời gần sáng rồi mới đi.”

“Vâng.”

Thấy Ngụy Thanh Sơn đồng ý, Lâm Ngư mới nằm trở lại. Có lẽ là do uống thuốc bổ, nên cả đêm cậu ngủ rất ngon.

Mấy ngày sau, cá ở chỗ đó dần ít đi, cả rau cần nước cũng sắp hết.

Hai người quyết định bán hết hôm nay thì nghỉ. Mấy hôm trước, rau dại của Lâm Ngư bán rất chạy, nhưng khi trời dần ấm lên, các loại rau dại khác được bày bán nhiều, rau cần nước của cậu cũng hơi già, nên buôn bán không còn được như trước. Rau dại trước kia bán hết trong buổi sáng, giờ phải đến chiều mới bán xong.

Hai người tính ra cũng đã lên núi bảy tám ngày rồi, cũng nên nghỉ ngơi.

Khoảng thời gian này hai người kiếm được kha khá tiền, Lâm Ngư ban đêm mệt nên không đếm mỗi ngày. Vì hôm nay là ngày cuối cùng, Lâm Ngư vừa mừng vừa tiếc.

Mừng vì hôm nay là ngày cuối, tiếc vì không còn bán rau dại được nữa.

Hôm nay dọn hàng xong, Lâm Ngư đến chỗ bà cụ bán chỉ mua ít chỉ thêu. Không bán rau dại nữa thì cậu sẽ thêu hoa, dù sao cũng không thể ở nhà rảnh rỗi được.

“Thanh Sơn, ta muốn mua thêm vải lụa.”

“Được, định may áo à?”

“Ta muốn thêu hoa bán khăn tay.”

Ngụy Thanh Sơn thấy hơi xót: “Nghỉ ngơi một thời gian rồi hãy làm.”

“Thêu hoa không mệt đâu.”

“Ngoan, mua về cũng không được thêu ngay, đợi mấy hôm nữa đã.”

“Vâng, ta biết rồi.”

Thấy Ngụy Thanh Sơn đồng ý, Lâm Ngư vui mừng. Hai người cùng đến cửa hàng vải mua ít vải lụa. Lâm Ngư sợ mình thêu không đẹp bán không được, nên chỉ mua ít vải.

Ngụy Thanh Sơn mua thêm gạo mang về, lại mua thêm một con gà, một miếng thịt.

Lúc về vẫn đi xe bò. Lâm Ngư nắm chặt tay áo Ngụy Thanh Sơn, nhìn hắn bằng ánh mắt đáng thương: “Huynh cũng ngồi đi.”

Sau khoảng thời gian chung sống với Ngụy Thanh Sơn, Lâm Ngư đã mạnh dạn hơn. Cậu biết tuy Ngụy Thanh Sơn mặt lạnh, nhưng đối xử với cậu rất tốt.

Ngụy Thanh Sơn không chịu nổi sự nũng nịu của Lâm Ngư, cười một tiếng rồi ngồi lên: “Được.”

Trên đường về làng, gặp người trong làng là hai người chào hỏi. Vương phu lang thấy vậy liền ồ lên: “Thanh Sơn mua gà à?”

“Ừ.”

“Dạo này trên núi nhiều thú săn lắm hả?”

“Cũng tạm.”

Vương phu lang vừa nói vừa tiến lại gần, thò đầu vào giỏ tre của Ngụy Thanh Sơn: “Ôi chao, mua nhiều gạo với bột mì thế.”

Ngụy Thanh Sơn hơi khó chịu, nhưng không nổi nóng, chỉ hờ hững đáp: “Không bằng nhà Vương phu lang có ruộng, nhà ta chỉ có thể mua ăn thôi.”

Nghe Ngụy Thanh Sơn nói vậy, Vương phu lang che miệng cười, lại nắm tay Lâm Ngư một cách thân thiết: “Đây là Ngư ca nhi phải không? Ngươi có nhớ ta không? Lúc ta chưa gả đi còn gặp ngươi đấy.”

Lâm Ngư hơi ngơ ngác, chỉ biết lắc đầu. Cậu không quen người trước mặt.

Vương phu lang cười: “Nhà mẹ đẻ ta cũng ở thôn Đại Lý Tử. Ta là tẩu tử của Xuân ca nhi bán đậu phụ. Cũng phải, ngươi mới đến thôn chưa lâu thì ta đã gả đi rồi, ngươi không nhớ cũng đúng. Mới đó mà ngươi đã lớn thế này rồi.”

Thấy Lâm Ngư lúng túng, Ngụy Thanh Sơn liền giải vây cho cậu: “Vương phu lang, chúng ta về trước đây.”

“À, được, hai người về đi, xách đồ nặng thế này chắc mệt lắm.”

Trên đường, Ngụy Thanh Sơn nhỏ giọng nói với Lâm Ngư: “Không cần để ý đến hắn, hắn là tẩu tử của Xuân ca nhi, bình thường hay thích chiếm tiện nghi của người khác.”

Lâm Ngư cũng không thích Vương phu lang lắm, gật đầu: “Ta biết rồi.”

Về đến nhà, Ngụy Thanh Sơn đun nước cho Lâm Ngư tắm rửa nghỉ ngơi trước, rồi mới làm gà. Cá hai người không giữ lại, mấy hôm nay toàn nấu cá kho cá, ăn cũng hơi ngán rồi.

Lâm Ngư tắm rửa sạch sẽ liền đi ra: “Thanh Sơn, huynh đi tắm đi.”

“Ừ, ta làm con gà này xong rồi sẽ tắm. Đệ đứng xa ra một chút, đừng để nước bắn vào người.”

Lâm Ngư không đi xa, chỉ ngồi xổm xuống xem. Ngụy Thanh Sơn làm gà rất nhanh nhẹn, cuối cùng chặt thành miếng nhỏ rửa sạch.

“Ta đi hầm gà trước nhé.”

“Đợi đệ tỉnh ngủ rồi làm cũng được.”