Đợi đến khi con sói tắt thở, Đại Hắc mới nhả ra, chạy đến bên Ngụy Thanh Sơn. Ngụy Thanh Sơn xoa đầu nó: “Làm tốt lắm.”
Ngụy Thanh Sơn cầm dao lên, dùng thân mình che chắn, sợ Lâm Ngư nhìn thấy, bổ thêm mấy nhát vào đầu con sói, đảm bảo nó chết hẳn rồi mới kéo xác nó vào bụi cỏ bên đường, còn chặt thêm mấy cành lá cây có mùi nồng để che đi mùi máu tanh của sói.
Sau đó, hắn quay lại chỗ Đại Hắc vừa vật lộn với con sói, lấy dao xới đất lấp vết máu. Lâm Ngư vội vàng giơ đuốc lại gần soi sáng, Đại Hắc và Bạch Tuyết thì đứng trước sau bảo vệ cậu.
Thú dữ trong rừng đói cả mùa đông rồi, mùi máu tanh e sẽ dụ đến những con thú khác.
Xử lý xong xuôi, Ngụy Thanh Sơn nắm tay Lâm Ngư đi tiếp. Chạm vào tay cậu toàn là mồ hôi: “Sợ rồi à?”
“Không, chỉ là sợ huynh bị thương. Trước đây huynh đi săn có gặp nhiều nguy hiểm không?”
Ngụy Thanh Sơn không ngờ tiểu phu lang lại lo cho mình. Đi săn làm sao mà không gặp nguy hiểm chứ? Nhưng bài học đầu tiên sư phụ dạy hắn là cách phán đoán con mồi và cách bảo vệ mạng sống của mình.
“Không có, thú dữ đều ở sâu trong rừng, ta không vào đó. Đến mùa hè, mùa thu chủ yếu là săn hươu, nai, cáo, gà rừng, thỏ.”
Ngụy Thanh Sơn nói thật. Hắn không phải đang cần tiền đến mức phải liều mạng săn thú dữ. Hắn cùng lắm là săn lợn rừng, cũng chỉ chọn con nhỏ mà thôi. Giờ hắn đã có tiểu phu lang rồi, càng không dám vào sâu trong rừng.
Lâm Ngư nắm tay Ngụy Thanh Sơn: “Sau này huynh đừng vào sâu trong rừng nữa. Hai chúng ta dù nghèo một chút cũng không sao, cơm rau nước lã no bụng là được rồi.”
Ngụy Thanh Sơn thấy lòng mềm nhũn, ừ một tiếng đáp ứng. Tiểu phu lang của hắn thật dễ nuôi, chỉ cần no bụng là được rồi. Không được, hắn phải nuôi tiểu phu lang cho béo lên một chút mới được.
Khi hai người đến chỗ rau cần nước, trời đã sáng hơn mấy hôm trước. Lâm Ngư vội vàng cúi xuống cắt rau, Ngụy Thanh Sơn thì xuống nước bắt cá.
Hôm nay cá ít hơn mấy hôm trước. Cành cây hắn cắm xuống đã chặn cá lại, nhưng số lượng cá vẫn ít đi, chắc chỉ hai ngày nữa là không còn cá lớn nữa.
Hai người làm xong việc, đeo giỏ tre xuống núi. Ngụy Thanh Sơn lấy vải rách bọc con sói lại, để lên trên giỏ tre. Hôm nay hai người định đổi chợ, khu phố đó họ đã bán ba bốn ngày rồi, sợ người dân quanh đó ăn ngán, đổi chỗ khác bán sẽ nhanh hơn.
Vẫn như mọi khi, Ngụy Thanh Sơn đi nộp tiền chợ, Lâm Ngư ở lại bày hàng. Hôm nay cá và rau cần nước của hai người vẫn bán rất chạy, sớm dọn hàng. Lâm Ngư theo Ngụy Thanh Sơn đi xử lý con “chó hoang”.
Ngụy Thanh Sơn dẫn Lâm Ngư đến một tiệm thuốc. Hắn bảo Lâm Ngư đợi ở ngoài, còn mình vào thương lượng. Dù sao con sói nhìn cũng hơi ghê, phu lang nhà hắn lại nhát gan.
Lâm Ngư cứ tưởng Ngụy Thanh Sơn sẽ đến chỗ hàng thịt, không ngờ lại đến tiệm thuốc.
Lâm Ngư đợi ở ngoài một lát thì Ngụy Thanh Sơn đi ra cùng một người trông giống chưởng quầy. Vị chưởng quầy cười tươi tiễn khách: “Đây là phu lang của ngươi sao? Sắc mặt phu lang có vẻ không tốt lắm.”
Ngụy Thanh Sơn khẽ động lòng, dắt tay Lâm Ngư lại gần: “Chưởng quầy xem giúp.”
Ông lão vuốt râu bắt mạch. Ông ta bán thuốc, cũng biết chút ít y thuật: “Tâm huyết hư, khí huyết không đủ. Phu lang có phải hay sợ lạnh, tay chân lạnh toát không?”
Chưởng quầy vừa nhìn là biết vị phu lang này lâu nay ăn uống không đủ no, cơ thể suy nhược. Là thương nhân, vừa bỏ tiền ra tất nhiên phải tìm cách thu lại. Bổ bằng thức ăn cũng được, nhưng hiệu quả không bằng uống thuốc, lại chậm.
Lâm Ngư ngơ ngác gật đầu. Hai người đến đây bán đồ mà, sao lại bắt mạch cho cậu rồi?
“Vậy phiền chưởng quầy kê cho vài thang thuốc.”
Lâm Ngư kéo áo Ngụy Thanh Sơn: “Ta không sao đâu.”
“Ấy, phu lang đừng nói vậy. Khí huyết đầy đủ thì tinh thần mới tốt, sau này mới dễ sinh con chứ.”
Vừa nghe đến chuyện sinh con, Lâm Ngư liền gật đầu. Nốt ruồi son ở đuôi mắt cậu mờ nhạt, cậu sợ mình không sinh con cho Ngụy Thanh Sơn được.
Ông lão cười híp mắt bốc cho mấy thang thuốc bổ: “Uống mấy thang này sắc mặt sẽ tốt lên, người cũng ấm áp hơn. Sau này ăn nhiều trứng gà, táo đỏ bồi bổ nhé.”
Lâm Ngư thấy Ngụy Thanh Sơn đưa một thỏi bạc. Khi đi ra, trên tay Ngụy Thanh Sơn xách theo mấy thang thuốc và một cái ấm thuốc.
Lâm Ngư nghĩ đến thỏi bạc đó liền thấy xót ruột. Hai người ngày nào cũng lên núi, chắc chỉ kiếm được bốn năm trăm văn, vậy mà một thỏi bạc đã ra đi, bằng hai ngày công sức của họ rồi. “Sao lại đắt thế?”
“Không đắt đâu, con chó hoang đó bán được ba lượng bạc.”
Sáng nay, Ngụy Thanh Sơn còn thấy hơi áy náy vì gặp sói trên núi, Lâm Ngư đi theo hắn mà gặp nguy hiểm. Giờ dùng con sói đó đổi lấy thuốc cho Lâm Ngư, hắn mới thấy yên lòng hơn.
Làm sao hắn lại không biết ý đồ của chưởng quầy kia chứ? Hắn mặc cả hồi lâu ông ta mới chịu trả ba lượng bạc, rõ ràng là muốn kiếm thêm chút đỉnh từ hắn.
Tiểu phu lang nhà hắn sức khỏe yếu, phải bồi bổ cho tốt. Mấy hôm nay tuy sắc mặt có trắng hơn một chút, nhưng vẫn không có chút huyết sắc nào. Đã sắp tháng ba rồi mà ban đêm chân vẫn lạnh, số tiền này không thể tiết kiệm.
Về đến nhà, Ngụy Thanh Sơn lấy đất sét xây một cái bếp nhỏ, đặt ấm thuốc lên sắc thuốc cho Lâm Ngư.