Chương 57

Lâm Ngư tỉnh giấc khi mặt trời đã ngả về tây. Cậu vội vàng dậy, ra sân thì thấy quần áo bẩn đã được giặt sạch sẽ phơi ngoài dây, còn Ngụy Thanh Sơn đang vá lưới.

“Thanh Sơn, tối nay huynh muốn ăn gì?”

“Kho cá nhé, ta đã ngâm sẵn măng rồi, còn mua thêm hai bìa đậu nữa.”

“Được.”

“Cho ít ớt thôi nhé.”

“Biết rồi.”

Tối đó, Lâm Ngư làm món cá kho măng đậu, lại thêm nướng mấy cái bánh bột mì đặt xung quanh. Món ăn cay cay thơm thơm khiến hai người ăn rất ngon miệng.

Đêm đến, Ngụy Thanh Sơn ôm Lâm Ngư ngủ. Thấy Ngụy Thanh Sơn không đòi hỏi, Lâm Ngư thở phào nhẹ nhõm. Cậu hơi sợ “chuyện đó”, hơi đau.

Mấy ngày nay, Lâm Ngư ngày nào cũng theo Ngụy Thanh Sơn lên núi từ lúc trời chưa sáng. Vùng đó rau cần nước mọc rất nhiều, nước từ thượng nguồn chảy xuống còn mang theo cả cá lớn. Nhìn những đồng tiền leng keng rơi vào trong giỏ tre mỗi ngày, Lâm Ngư chẳng thấy mệt mỏi chút nào, ngược lại còn rất hăng hái.

Ngụy Thanh Sơn thấy vậy thì xót, sợ Lâm Ngư không chịu nổi, muốn cậu ở nhà nghỉ ngơi hai ngày rồi hãy cùng mình lên núi. Nhưng Lâm Ngư sợ bỏ lỡ mùa rau dại, nhân lúc rau trong ruộng chưa mọc lên, cậu muốn tranh thủ bán thêm rau dại. Hơn nữa rau dại cũng không bán được lâu, rau cần nước này chẳng mấy chốc sẽ già, ăn không ngon nữa.

Ngụy Thanh Sơn đeo hai cái giỏ tre trên lưng. Trời tối, có những đoạn đường gồ ghề khó đi, Ngụy Thanh Sơn sợ Lâm Ngư ngã, nên một tay cầm đuốc soi đường, một tay đưa ra sau lưng về phía Lâm Ngư: “Cẩn thận.”

Lâm Ngư ừ một tiếng, vịn tay Ngụy Thanh Sơn leo lên dốc.

Mấy hôm nay, cậu ngày nào cũng theo Ngụy Thanh Sơn lên núi. Ngày đầu tiên đến, cậu rất sợ. Càng đi sâu vào trong rừng, cây cối càng rậm rạp, trời cũng càng tối. Tiếng chim giật mình vỗ cánh, tiếng cú kêu ma quái, đôi mắt sáng lấp lánh của loài thú nhỏ vụt qua trong bóng đêm, không biết là cáo hay chồn, giẫm lên lá khô chạy xa.

Sau khi quen rồi, Lâm Ngư không còn sợ nữa. Trong bóng đêm, Ngụy Thanh Sơn sẽ nắm chặt tay cậu. Hai người không đi quá sâu vào rừng, may mà chưa gặp phải thú dữ nào. Trời sáng là cậu hết sợ.

Hai người đang đi thì Đại Hắc phía trước bỗng dừng lại, sủa về phía khu rừng trước mặt. Cả Bạch Tuyết theo sau cũng gừ gừ.

Ngụy Thanh Sơn dừng bước, che Lâm Ngư phía sau: “Cầm đuốc.”

“Sao vậy?”

“Không sao, chắc có con gì không biết điều.”

Ngụy Thanh Sơn rút dao trong giỏ tre ra. Phía trước chắc là một con thú nhỏ, hắn có thể đoán được qua tiếng sủa của Đại Hắc.

Trong bóng đêm vang lên tiếng sột soạt. Một đôi mắt xanh lục dần hiện ra, nhe nanh về phía hai người. Dưới ánh đuốc leo lét, Lâm Ngư nhìn rõ con thú đối diện, nắm chặt lấy áo Ngụy Thanh Sơn: “Là sói sao?”

“Không, là chó hoang.”

Ngụy Thanh Sơn không ngờ lại gặp sói trên đường lên núi. Lẽ ra thú dữ phải ở sâu trong rừng hơn chứ. Nơi hai người định đến chỉ mất hơn nửa canh giờ, chỉ xem như là bìa rừng, không nên gặp thú lớn.

Mùa hè và mùa thu đi săn, hắn thường vào sâu trong rừng nửa ngày đến một ngày. Lần đó hắn và sư phụ săn hổ thì phải đi mất hai ngày.

Con sói già này chắc là đói quá nên mới ra bìa rừng. Ngụy Thanh Sơn không nói cho Lâm Ngư biết đó là sói, sợ cậu sợ hãi.

Ngụy Thanh Sơn chỉ giơ dao bảo vệ Lâm Ngư phía sau: “Đại Hắc, lên.”

Khi con sói đến gần, Đại Hắc sủa to hơn, hạ thấp người xuống, nhe răng nanh, rồi nhảy vọt lên, cắn vào cổ con sói vật lộn.

Bạch Tuyết thấy vậy cũng muốn xông lên, nhưng Ngụy Thanh Sơn không cho nó lên, chỉ để nó canh chừng phía sau đề phòng thú dữ khác tấn công. Cẩn tắc vô áy náy, hắn không thể để Lâm Ngư gặp bất kỳ nguy hiểm nào.

Đại Hắc vật lộn với con sói già, rõ ràng Đại Hắc chiếm ưu thế. Nó dùng sức cắn đứt cổ con sói.

Lâm Ngư đứng cách đó không xa, lòng bàn tay đầy mồ hôi vì lo lắng.