- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Tiểu Phu Lang Nhà Nông
- Chương 55
Tiểu Phu Lang Nhà Nông
Chương 55
Khi Ngụy Thanh Sơn cầm biển hiệu quay lại thì trước sạp của cậu đã vây kín người: “Này, phu lang nhà ngươi sao cứng nhắc vậy, rõ ràng là cá nhỏ, sao lại để lẫn vào cá to, mười lăm văn, ta lấy.”
“A di ơi, con này là cá to, di, di muốn mua thì sang bên cá nhỏ chọn đi.”
“Phu lang, con này ta lấy, đưa tiền cho ngươi này.”
Ai cũng muốn mua con to nhất, cá nhỏ cũng bán chạy, ai chậm chân chỉ còn biết tiếc nuối nhìn người khác mua mất.
Giọng tiểu phu lang nhà mình không lớn, lẫn trong đám đông phụ nhân, ca nhi, nhỏ nhẹ mà êm tai. Không ngờ hắn không có ở đây, tiểu phu lang cũng có thể làm tốt như vậy.
“Vị phu nhân này, con cá trên tay người là cá to, nếu muốn mua cá to thì trong giỏ còn, ta chọn ra rồi người chọn lại sau.”
Thấy Ngụy Thanh Sơn trở về, mắt Lâm Ngư sáng lên: “Huynh, huynh về rồi.”
“Ừm, làm tốt lắm.”
Lâm Ngư mỉm cười. Ngụy Thanh Sơn không có ở đây, cậu hơi bận, có người mua cá, có người mua rau, vừa rồi có người mua cá xong lại lấy rau cần của cậu, còn lấy thêm, Lâm Ngư cũng không nói gì.
Lúc này Ngụy Thanh Sơn đã về, cậu chuyên tâm bán rau.
Ngụy Thanh Sơn lại lấy mấy con cá to trong giỏ ra đặt lên sạp. Người phụ nhân vừa cãi nhau lúc nãy vội vàng bỏ con cá trên tay xuống, đổi lấy con cá to hơn, khi đi còn nhổm mất mấy cọng rau cần của Lâm Ngư.
Ngụy Thanh Sơn quay sang nói với Lâm Ngư: “Đừng để họ tự chọn, đệ bó thành từng bó như lúc trước.”
Lâm Ngư gật đầu. Cậu tự tay bó từng bó, khách đến lấy luôn, vừa rồi cậu bận bán cá, có người tự chọn, không chỉ lựa chọn mà còn lấy thêm.
Giờ cậu rảnh tay liền tự bó, xếp thành hàng ngay ngắn trông rất đẹp mắt.
Trên chợ cũng có người khác bán rau dại, nhưng không nhiều và tươi ngon bằng của Lâm Ngư. Phía sau còn một giỏ rau cần xanh mướt, trông rất bắt mắt.
Trước sạp hàng nhỏ của Lâm Ngư cũng tụ tập không ít người. Lần trước hai người đến đây thì chợ đã tan, hôm nay đến sớm, chợ vẫn chưa tan, có không ít phụ nhân, ca nhi ra ngoài mua thức ăn, mua đồ ăn sáng, buôn bán của Lâm Ngư còn tốt hơn trước.
Rau cần hai văn một bó cũng không đắt, ăn củ cải muối cả mùa đông rồi, ai cũng muốn đổi vị. Rau cải trồng trên ruộng bây giờ vẫn chưa thu hoạch được, chẳng mấy chốc Lâm Ngư đã bê thêm một đống ra bày bán.
Có người muốn mặc cả: “Tiểu phu lang này, sao rau của ngươi bán đắt vậy, bên kia có người bán ba văn hai bó đấy.”
“Rau của ta, rau của ta tốt.”
Lâm Ngư nói thật
Người phụ nhân kia chỉ đến chỗ bán rau mà bà ta nói, Lâm Ngư nhìn từ xa cũng thấy được. Đó là rau bồ công anh, rau tề thái, mã đề, những loại này mọc đầy ở chân núi, chỉ tốn công hái thôi.
Ngụy Thanh Sơn đứng bên cạnh nói: “Rau cần này là phu lang nhà ta dậy từ gà gáy đi hái về, tranh thủ lúc còn tươi mang ra chợ bán, người xem, còn tươi nguyên, còn đọng cả sương đấy.”
Đúng là như vậy, rau dại ở các sạp khác đều là loại bình thường, lại còn héo úa, chỉ có rau của Lâm Ngư là tươi xanh mơn mởn.
Hai người buôn bán rất tốt, chưa đến một canh giờ đã bán hết sạch, mà giờ vẫn còn sớm, chưa đến giữa trưa.
Lâm Ngư dọn dẹp sạp hàng, biếu số rau còn lại cho bà cụ bán hàng bên cạnh. Bà cụ rất vui mừng, liên tục cảm ơn. Lâm Ngư mỉm cười, vẫn là bà cụ này đã dạy cậu cách rao hàng.
Tiền bán cá bán rau cậu đều để trong giỏ, bên trong lót một miếng vải. Lâm Ngư đậy miếng vải lại, hôm nay bán đắt hàng, tiền xu trải kín cả đáy giỏ.
Lâm Ngư trong lòng vui mừng, nhìn chằm chằm vào giỏ như sợ mất. Ngụy Thanh Sơn tay đầy mùi tanh của cá, hắn lau tay vào miếng vải: “Đợi ta ở đây một lát, ta đi mua chút đồ ăn rồi chúng ta về.”
Lâm Ngư ngoan ngoãn gật đầu. Ngụy Thanh Sơn đi rồi, cũng không hỏi tiểu phu lang muốn ăn gì, nếu hỏi thì cậu chỉ chọn đồ rẻ thôi. Ngụy Thanh Sơn quyết định tự mình đi mua.
Lâm Ngư ngồi trông giỏ, phơi nắng. Sáng nay lên núi trời lạnh, cậu mặc áo ngắn màu nâu, bên trong còn mặc áo khoác mỏng, giờ mặt trời lên cao, cậu lại thấy hơi nóng.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Tiểu Phu Lang Nhà Nông
- Chương 55