Ngụy Thanh Sơn tiếp tục đi về phía đám cỏ rậm rạp ven sông, cá thường thích trốn trong đám cỏ. Có lúc Ngụy Thanh Sơn kéo vợt lên, bên trong có tới hai ba con!
Múc được nửa canh giờ, cá lớn ở khu vực này cũng vớt được gần hết, cành cây vẫn chắn ở phía dưới, mai lại đến xem sao.
Ngụy Thanh Sơn vừa lên bờ, Lâm Ngư liền đưa ống tre cho hắn: “Uống chút nước gừng cho ấm người.”
Ngụy Thanh Sơn cầm lấy uống hai ngụm. Tuy nước suối lạnh, nhưng hắn thấy cũng được. Nước gừng mang theo vẫn còn ấm, hắn vốn dương khí thịnh, nước này với hắn không thành vấn đề.
Thu hoạch hôm nay nhiều hơn hôm qua. Hôm qua hắn chỉ bắt được nửa giỏ, khoảng mười mấy con cá, hôm nay giỏ đã đầy, xem ra không ít.
Khi hai người thu dọn đồ đạc xong thì mặt trời đã dần lên cao. Để bán được nhiều hơn, Ngụy Thanh Sơn lại chất thêm rau cần lên trên giỏ, giỏ của Lâm Ngư cũng đầy tràn. Ngụy Thanh Sơn xót tiểu phu lang, bảo cậu mang ít đi, Lâm Ngư thấy không sao: “Ta mang được.”
Hai người đổi đường khác xuống núi đi vào trấn. Như vậy cũng mất một canh giờ. Chiếc giỏ khi không có đồ đã cao gần bằng nửa người Lâm Ngư, chất đầy đồ rồi mang đi trong núi không hề nhẹ nhàng. Lâm Ngư lau mồ hôi trán, nghiến răng bước tiếp.
Hai người đi đến đường cái thì bắt gặp xe bò vào trấn. Ngụy Thanh Sơn nhìn tiểu phu lang mệt mỏi toát mồ hôi, thấy rất xót xa. Cuộc sống tốt đẹp chưa được mấy ngày đã phải vất vả.
“Ngư ca nhi, đi xe bò vào trấn đi, nếu không rau và cá sẽ không còn tươi nữa.”
Lâm Ngư nghĩ cũng đúng, không thể vì tiếc mấy đồng tiền mà bán đồ không được giá.
Ngụy Thanh Sơn chặn một chiếc xe bò, đặt hai giỏ lên xe. Lâm Ngư thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, đang lau mồ hôi thì bị Ngụy Thanh Sơn bế lên xe bò: “Sư phó, đi thôi.”
Lâm Ngư lắc đầu lia lịa: “Ta không ngồi, không ngồi.”
Ngụy Thanh Sơn đi bên cạnh xe bò, ấn cậu xuống: “Đệ mệt mỏi thì làm sao hái rau kiếm tiền nữa, ngoan ngoãn nghe lời.”
Lâm Ngư lúc này mới ngượng ngùng ngồi xuống. Trên xe bò còn có người và hàng hóa khác, Lâm Ngư lần đầu tiên ngồi xe bò, hơi lúng túng. Cậu chưa từng ngồi xe bò bao giờ, trước kia ở nhà họ Triệu, cậu nào dám nghĩ đến chuyện này.
Ngụy Thanh Sơn bước nhanh theo kịp xe bò. Quãng đường vốn mất một canh giờ, hai người chỉ mất nửa canh giờ đã tới. Đến trấn trên thì chợ sáng vẫn chưa tan, vẫn còn rất nhộn nhịp.
Hai người mang đồ tìm một chỗ trống, Ngụy Thanh Sơn đi đóng tiền chợ, lấy biển hiệu.
Lâm Ngư nhân lúc cá còn tươi, rau còn xanh, vội vàng bày hàng.
Hai miếng vải rách trải trên đất, trước hết lấy rau cần ở trên giỏ xuống. Rau cần trên giỏ cũng không ít, được nửa giỏ.
Cá bên dưới rau cần vẫn đang há mồm quẫy đuôi. Lâm Ngư vội vàng lấy mấy con cá đặt dưới đất. Cá đầu xuân thịt tươi ngon chắc nịch, là lúc ngon nhất.
Lâm Ngư bày xong xuôi, Ngụy Thanh Sơn vẫn chưa quay lại. Cậu ngồi xổm bên cạnh trông hàng, học theo bà cụ bán hàng rong bên cạnh rao: “Bán, bán cá, bán, bán rau cần đây.”
Giọng cậu nhỏ đến mức chỉ có hàng bên cạnh nghe thấy. Bà cụ bán kim chỉ cười: “Tiểu phu lang, không thể rao hàng như vậy được, nhỏ quá người ta không nghe thấy đâu. Hơn nữa, tốt nhất nên nói rõ giá cả thì mọi người mới biết.”
Lâm Ngư gật đầu. Ngụy Thanh Sơn khi đi đã nói giá cả cho cậu biết, cậu hít sâu một hơi, nắm chặt tay, lấy hết can đảm rao: “Bán, bán cá! Cá to hai mươi văn, cá nhỏ, cá nhỏ mười lăm văn! Rau, rau cần hai văn một bó!”
Một phụ nhân xách giỏ dừng chân, bà ta vừa nhìn đã chấm ngay con cá to nhất trên sạp: “Con này ta lấy.”
Ai đến trước được trước. Cá to cá nhỏ được chia làm hai nhóm, trên chợ chỉ có sạp cậu bán cá sống, con cá còn tươi rói đang há mồm kìa!
Người phụ nhân đặt tiền xuống, xách cá đi. Lâm Ngư cầm tiền, vẫn còn hơi ngơ ngác. Vậy là bán được rồi sao?
Lâm Ngư mỉm cười, can đảm hơn: “Bán cá, cá to hai mươi văn, cá nhỏ mười lăm văn! Rau cần cũng hai văn một bó đây~~.”
Cá của Lâm Ngư còn tươi sống, rau cũng non mơn mởn còn đọng sương, xanh mướt đặt dưới đất trông rất bắt mắt.