Chương 53

Miên Miên: Tớ sẽ tiếp tục làm truyện này, nên từ chương này xưng hô giữa các nhân vật sẽ có chút xíu thay đổi nha, yên tâm là bản dịch vẫn chỉnh chu lắm ạ.

Ngụy Thanh Sơn bê giỏ tre tới: “Cá tươi sống bán được giá, ta liền mang cá và rau lên trấn bán, nên mới về muộn. Đệ xem, ta còn để dành một con cho chúng ta ăn nè.”

Lâm Ngư nhìn vào giỏ, con cá to gần bằng cánh tay cậu. Lâm Ngư bê con cá vào bếp, lại vội vàng bưng nước nóng cho Ngụy Thanh Sơn: “Huynh mau rửa ráy rồi ăn cơm.”

“Ngư ca nhi, đệ giúp ta lấy thêm nước nóng, ta tắm rửa thay quần áo luôn.”

“Được.”

Dù sao cơm cũng đã nấu xong, nồi cũng đã cọ sạch sẽ, nước nóng trong nồi đang hâm nóng thức ăn, cậu vội vàng múc nước nóng từ trong nồi bưng ra cho Ngụy Thanh Sơn ở nhà chính: “Huynh mau tắm đi, ta đi đun thêm nước nóng.”

“Bấy nhiêu đó đủ rồi.”

Nhân lúc Ngụy Thanh Sơn đang lau người, cậu nhanh chóng làm sạch con cá, một nửa đem kho, cậu sợ Ngụy Thanh Sơn bị lạnh, nên khi kho cá cho thêm nhiều ớt để khử hàn, cay đến mức cậu hắt hơi liên tục.

Ngụy Thanh Sơn đang tắm trong nhà nghe thấy liền hỏi: “Ngư ca nhi, đệ hôm qua bị cảm lạnh à?”

Lâm Ngư đỏ mặt, vội vàng đáp: “Không, không phải, là bị ớt cay xộc lên mũi.”

Ngụy Thanh Sơn lúc này mới yên tâm, sợ đêm qua hắn không chú ý, làm tiểu phu lang bị lạnh.

Ngụy Thanh Sơn tắm rửa xong, thay quần áo sạch sẽ, cá của Lâm Ngư cũng vừa chín tới. Cậu bưng cơm vào, cá kho ớt, rau diếp tần xào đậu phụ, bánh bột bắp nướng.

Ngụy Thanh Sơn cũng đói rồi, cầm bánh bột mì bắp lên ăn. Tuy là bánh bột bắp, nhưng nướng cháy cạnh, chấm với nước cá kho đỏ au rất ngon.

Lâm Ngư không ăn cay được, nhưng món cá hôm nay rất ngon, cậu cầm bánh ăn mấy miếng, còn đậu phụ bên cạnh cậu lại ăn khá nhiều.

Ngụy Thanh Sơn rót bát nước nóng đặt trước mặt cậu: “Dùng cái này nhúng bánh rồi ăn, sau này đừng làm món cay như vậy nữa.”

“Ta ăn cay được mà, chỉ là hôm nay làm hơi cay quá.”

Hai người ăn cơm xong, Ngụy Thanh Sơn liền đổ hết số đồng tiền kiếm được hôm nay ra: “Hôm nay may mắn thật, gặp được đàn cá, lại thêm rau cần bán được kha khá.”

Ngụy Thanh Sơn ào ào đổ đồng tiền lên bàn, Lâm Ngư giật mình: “Sao nhiều vậy!”

“Cá hôm nay bắt được nhiều mà, bây giờ cá khan hiếm, bán được giá hơn.”

Bây giờ trời lạnh, ít người xuống nước bắt cá, hắn mang nửa giỏ cá đi bán rất chạy. Hai người đếm số đồng tiền kiếm được hôm nay, có hơn ba trăm văn!

Lâm Ngư lấy dây gai ra, mỗi trăm văn xâu thành một xâu, đợi đủ một quan tiền liền mang ra trấn đổi thành thỏi bạc nhỏ.

Lâm Ngư bê chiếc hộp gỗ nhỏ đựng tiền ra, cộng thêm số tiền trước đó, bây giờ trong hộp đã có tám xâu, thêm hai trăm văn nữa là có thể đổi được một thỏi bạc nhỏ rồi!

“Ngày mai ta cùng huynh lên núi, qua thời gian này rau dại sẽ không còn được giá nữa.”

“Được.”

“Vậy chúng ta trời chưa sáng đã lên núi, nếu không đến trấn trên thì rau sẽ không còn tươi nữa.”

“Vất vả phu lang của ta rồi.”

Lúc này, rau dại còn bán chạy hơn cả thú rừng hắn săn được. Một ngày bán rau cũng kiếm được kha khá. Mọi năm vào mùa xuân, hắn chỉ săn bắt lặt vặt vài con thú nhỏ, nhưng năm nay thì khác, hắn đã có tiểu phu lang, không thể để cậu phải sống khổ cùng mình.

Buổi tối, hai người đi ngủ sớm. Ngụy Thanh Sơn chỉ ôm Lâm Ngư ngủ. Gà vừa mới gáy, Lâm Ngư đã dậy, cậu lay Ngụy Thanh Sơn bên cạnh: “Thanh Sơn, dậy thôi.”

“Đi sớm vậy à?”

“Rau buổi sáng bán chạy hơn, chúng ta hái rau xong còn phải đi trấn trên nữa.”

Hai người ăn cơm xong liền đeo giỏ tre lên đường. Gà con trong nhà được Lâm Ngư nhốt trong nhà chính. Trời còn tối đen như mực, hai người đành cầm đuốc đi, hai con chó săn cũng lẽo đẽo theo sau.

Đường núi gập ghềnh khó đi, càng vào sâu trong rừng, cây cối càng rậm rạp, trời càng tối. Đại Hắc đi trước dò đường, Ngụy Thanh Sơn nắm tay Lâm Ngư đi ở giữa, Bạch Tuyết đi phía sau.

Hai người đi lại làm kinh động bầy cu gáy đang ngủ trong rừng, chúng vỗ cánh bay đi. Đây là lần đầu tiên Lâm Ngư vào rừng ban đêm, hơi sợ hãi, được Ngụy Thanh Sơn nắm tay mới thấy yên tâm hơn.

Hai người đến chỗ rau cần thì trời vừa hửng sáng, có thể nhìn thấy mọi vật. Hai người đặt giỏ xuống bắt đầu hái rau. Đến khi trời sáng rõ thì đã hái được kha khá. Rau cần ở đây khá nhiều, đủ cho hai người hái mấy ngày.

Rau chỉ tươi ngon trong thời gian ngắn, qua thời gian này sẽ ít người mua, vì vậy Lâm Ngư mới vội vàng hái đem ra chợ bán.

Ngụy Thanh Sơn cởi giày, xắn quần lên: “Ta xuống nước xem sao, hôm nay có mang theo vợt.”

“Cẩn thận nhé.”

“Không sao.”

Hôm nay Ngụy Thanh Sơn đã mang theo vợt, một cái vợt được hai cây gậy chống, tay cầm gậy múc trong nước, nhanh hơn nhiều so với việc hắn bắt bằng tay không hôm qua.

Sau cơn mưa, nước suối nhỏ dâng cao, mang theo cá từ thượng nguồn xuống. Hôm qua khi về, hắn đã cố ý kéo mấy cành cây chắn ngang suối.

Ngụy Thanh Sơn hai tay cầm gậy đi từ từ trong nước, cảm thấy có thứ gì đó trong vợt liền kéo lên, hắn ném cá lên bờ, Lâm Ngư ở trên bờ nhặt. Lần đầu tiên hai người đến đây, trong con suối nhỏ này chỉ toàn cá nhỏ, vậy mà sau cơn mưa lại có cá lớn bơi đến!

Con cá đầu tiên lên bờ đã to gần bằng cánh tay cậu!