Chương 52

Hạ Đông Đông vừa nghe thấy là nói chuyện cưới hỏi với đại ca của Hạ Hà Hoa, lập tức tức giận, xách rổ thêu đứng dậy: "Nương, con sang nhà Ngư ca nhi chơi đây."

"Ừ, đi đi."

"Ai, Đông ca nhi, từ từ đã nào." Hạ Hà Hoa còn định nói thêm vài câu, nhưng Hạ Đông Đông chẳng thèm để ý, cứ thế bỏ đi.

Dì Hà cũng chẳng thèm quan tâm nàng ta, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay vào nhà.

Nhị tẩu thấy vậy, đành xấu hổ tiễn Hạ Hà Hoa ra cửa: "Ngươi thấy đó, bà mẫu ta không đồng ý."

Hạ Hà Hoa thân mật nắm lấy tay nhị tẩu, cười nói: "Vậy ngươi giúp ta nói thêm vài câu lời hay. Nhà ta cũng không tệ, ta thực sự thấy Đông ca nhi rất tốt mới qua đây bàn chuyện."

Nhị tẩu vừa vào nhà, Hạ Hà Hoa liền thay đổi sắc mặt, ném khăn tay xuống. Hạ Đông Đông thế mà lại dám trưng bộ mặt đó với nàng ta, nếu không phải thấy nó có chút nhan sắc thì nàng ta cũng chẳng muốn mai mối với đại ca mình đâu.

Vừa bước vào nhà, nhị tẩu đã bị Dì Hà gọi lại: "Nhị tức phụ, lại đây."

"Nương."

"Chuyện này là ai khơi mào ra?"

"Gì mà khơi mào, là Hà Hoa nói trước, ta thấy cũng không tệ nên muốn cân nhắc một chút."

"Chuyện của Đông ca nhi có ta làm chủ, nếu không thì còn có đại tẩu của nó, đến lượt ngươi quyết định à? Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần, đừng qua lại với Hạ Hà Hoa, nhưng ngươi cứ không nghe."

Nhị tẩu bị mắng một trận, ấm ức nói: "Ta cũng chỉ nghĩ cho Đông ca nhi thôi mà? Nhà Hà Hoa gần trấn trên, chẳng phải cuộc sống sẽ tốt hơn sao?"

"Câm miệng! Lão Nhị! Lão Nhị!"

Nghe tiếng gọi, Hạ Nhị Chu vội đi tới: "Nương, sao thế?"

"Sao cái gì mà sao!" Dì Hà tức giận lườm hắn: "Ngươi xem tức phụ của ngươi kìa! Nó dám muốn gả Đông ca nhi cho đại ca của Hạ Hà Hoa! Hạ Hà Hoa là hạng người gì, ngươi còn không biết sao? Đại ca nàng ta có thể là người tốt à? Nếu thật sự tốt thì sao đến giờ còn chưa thành thân?"

Hạ Nhị Chu kéo vợ mình sang một bên, nghiêm mặt quở trách: "Nương ta không thích Hạ Hà Hoa, ngươi còn dính dáng tới nàng ta làm gì? Hơn nữa, hôn sự của Đông ca nhi là do nương quyết định."

Nhị tẩu ấm ức: "Ta cũng chỉ là nghĩ cho Đông ca nhi thôi mà." Nhị tẩu càng nói càng ủy khuất, nang chỉ là có lòng tốt, không ngờ bản thân lại hứng chịu ngược lại: "Không lẽ vì mẫu thân ta có chút thân thiết với Ngụy Thanh Sơn nên ta không được thân cận với Hạ Hà Hoa sao?"

Dì Hà nghe vậy chỉ thở dài, bà biết nhị tức phụ của con trai tính tình đơn giản, cũng không phải người xấu, nhưng nếu cứ dây dưa với Hạ Hà Hoa thì kiểu gì cũng bị lợi dụng mà không hay biết.

Hạ Đông Đông cũng tức giận, dạo gần đây cứ đến nhà Lâm Ngư là lại trừng mắt. Lâm Ngư rót cho nhóc một chén nước ấm, còn bỏ vào hai viên táo đỏ.

"Ai chọc ngươi tức giận vậy? Sáng nay vẫn còn tốt mà."

"Là nhị tẩu ta đó! Nàng thế mà lại muốn làm mai cho ta với đại ca của Hạ Hà Hoa! Thật là tức c.h.ế.t ta mà!"

"Hả?"

Lâm Ngư không dám đánh giá. Lần trước Hạ Hà Hoa đến nhà cậu gây chuyện một trận, khiến cậu cũng chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với nàng. Còn đại ca của nàng ta, cậu lại càng không biết gì.

"Đừng nóng giận, uống nước đi."

Hạ Đông Đông hớp một ngụm nước táo đỏ ngọt lịm, trong lòng mới dịu xuống đôi chút: "Tẩu không biết đâu, Hạ Hà Hoa như vậy thì đại ca nàng ta có thể tốt đến mức nào chứ? Hơn nữa, hai năm trước khi nhà Ngụy chưa phân gia, Hạ Hà Hoa thường xuyên ngang nhiên mang gà rừng, thỏ hoang về nhà mẹ đẻ."

Lâm Ngư khẽ "ừm" một tiếng, đám gà rừng, thỏ hoang kia chắc hẳn đều là con mồi của Ngụy Thanh Sơn săn được.

Buổi chiều, Lâm Ngư vừa giúp Hạ Đông Đông thêu hoa, vừa nghe nhóc than vãn. Hạ Đông Đông rất thích miếng vải này, còn nói muốn may thành một cái túi tiền đeo bên người. Đến khi về nhà, nhóc liền làm mặt lạnh, chẳng thèm để ý đến nhị tẩu, chỉ hừ một tiếng rồi bước vào phòng.

Lâm Ngư cầm hai đồng tiền đi mua đậu hũ, trong nhà chẳng còn gì để ăn, nhưng dù có khổ thế nào cũng không thể để Ngụy Thanh Sơn chịu đói. Y vất vả cả ngày, không thể cứ về nhà là chẳng có lấy một bữa ăn ra hồn.

Tối đến, Lâm Ngư chiên đậu hũ cùng với món rau xào, bên cạnh còn nướng mấy chiếc bánh bột ngô, dùng bột mì trộn với bột ngô để làm. Cậu nhìn ra phía cửa, hôm nay Ngụy Thanh Sơn lại về trễ. cậu bắt đầu lo lắng, trời vừa mưa xong, đường núi trơn trượt, chắc hẳn đi lại không dễ dàng gì.

May mà khi trời vừa tối hẳn, Ngụy Thanh Sơn đã trở về, Lâm Ngư nhanh chân bước tới đỡ y hạ sọt xuống:

"Ngươi về rồi."

"Ừm, hôm nay lên trấn trên một chuyến nên về trễ."

Chờ Ngụy Thanh Sơn vào phòng, Lâm Ngư mới nhìn rõ, cả người y dính đầy bùn đất.

Cậu giật mình lo lắng: "Sao vậy? Có phải trượt chân không?"

"Không phải, hôm nay ta không vào sâu trong núi. Hôm qua vớt được nhiều rau cần nước, hôm nay ta lại phát hiện phía hạ du có cá, nên xuống vớt được không ít. Có lẽ do trời mưa, cá trôi xuống dưới rất nhiều, toàn là cá lớn đấy!"

Lâm Ngư đau lòng nhìn y, trời vừa mưa xong, hôm nay lại lạnh như thế, vậy mà Ngụy Thanh Sơn còn trực tiếp nhảy xuống suối bắt cá, làm cho cả phần eo trở xuống lấm lem bùn đất, chắc hẳn là lạnh lắm.