Chương 51

Hạ Đông Đông chơi chán mới quay lại, thấy Lâm Ngư đã giúp nhóc thêu xong không ít liền tò mò ghé lại xem: "Ngư ca nhi, tẩu thật lợi hại! So với đại tẩu của ta còn thêu đẹp hơn!"

Lâm Ngư cười cười: "Nếu thật sự không thích sao lại không nói với dì Hà?"

Hạ Đông Đông không đáp, chỉ xoa tay, mặt đỏ lên: "Ta năm nay cũng mười lăm rồi, nương ta bắt ta học thêu, học xong là phải thêu hỉ phục. Ai da, Ngư ca nhi, tẩu xấu quá đi!"

Hạ Đông Đông đẩy đẩy cậu, rồi bất ngờ hỏi: "Ngư ca nhi, thành thân có tốt không?"

Mặt Lâm Ngư lập tức đỏ bừng, ấp úng đáp: "Cũng... cũng tốt."

Cậu và Ngụy Thanh Sơn thành thân quả thực rất tốt, so với những ngày tháng ở nhà họ Triệu thì tốt hơn gấp trăm lần. Ngụy Thanh Sơn đối xử với cậu rất chu đáo, tuy rằng trong nhà không có nhiều tiền, nhưng cứ từ từ tích lũy rồi sẽ có.

Mọi thứ đều rất tốt, chỉ có chuyện tối qua... là cậu không thực sự thích lắm.

Hạ Đông Đông không chịu buông tha, tiếp tục truy hỏi: "Cái gì mà "cũng tốt" chứ, rốt cuộc là thế nào?"

"Rất... khá tốt."

Lâm Ngư lúng túng cúi đầu tiếp tục thêu, sợ Hạ Đông Đông hỏi thêm. Dù sao cũng không phải nữ nhi hay ca nhi nào cũng có thể thản nhiên nói về chuyện này.

Hạ Đông Đông cũng có chút ngượng ngùng, liền chuyển chủ đề: "Ta muốn tìm một người thật đẹp! Hắc hắc~"

Lâm Ngư không nói tiếp, chỉ đỏ mặt thêu hoa, mới đầu còn có chút lạ lẫm, nhưng dần dần đã quen tay hơn.

Bỗng bên cạnh vang lên tiếng quát tháo: "Tang Nương! Tang Nương! Mau rót nước ấm cho lão tử! Nhanh lên!"

Tiếng Tiền Quý Nhi vang lên từ nhà bên cạnh, Hạ Đông Đông vểnh tai nghe hai câu rồi hừ nhẹ: "Tiền Quý Nhi đó lại về rồi à."

Lâm Ngư khẽ ừ một tiếng, Hạ Đông Đông liền quay sang buôn chuyện với cậu: "Tên Tiền Quý Nhi này không phải người tốt đâu, suốt ngày rượu chè cờ bạc, vậy mà Tiền bà tử còn coi hắn như bảo bối, hắn mà về nhà là lại đánh Tang Nương. Tang Nương gả qua đó ba năm, ta chưa thấy nàng ra ngoài bao giờ, ngày nào cũng chỉ biết làm việc quần quật."

Hạ Đông Đông hừ lạnh một tiếng: "Gả cho loại nam nhân cặn bã như vậy, ta thà không lấy chồng."

"Vậy bên nhà mẹ đẻ của Tang Nương còn ai nữa không?"

"Nghe nói còn có một ca ca, nhưng chưa từng thấy qua."

Lâm Ngư không muốn bàn chuyện nhà người khác. Hôm qua nhà họ Tiền làm loạn một trận, y cũng không kể với Hạ Đông Đông. Hai người cứ thế cùng nhau thêu thùa, trò chuyện suốt cả buổi sáng.

Gần trưa, Hạ Đông Đông cũng quay về nhà, vừa bước vào sân đã gọi: "Nương ơi, con về rồi!"

Nghe thấy tiếng động, nhị tẩu của Hạ Đông Đông cũng đi ra: "Đông ca nhi về rồi đấy à, hôm nay thêu được thế nào?"

"Cũng tạm ạ."

Nhị tẩu liếc nhìn Hạ Đông Đông, nhóc năm nay đã mười lăm, cũng đến tuổi bàn chuyện hôn nhân. Hôm nay ra ngoài, nàng tình cờ gặp Hạ Hà Hoa, mà Hạ Hà Hoa kia lại nhắc đến đệ đệ của mình.

Nhị tẩu có quan hệ không tệ với Hạ Hà Hoa, nghĩ bụng nếu Hạ Đông Đông gả qua đó cũng không tồi, liền nảy sinh ý định.

Hạ Đông Đông không chú ý đến ánh mắt đánh giá của nàng, đặt rổ thêu xuống rồi đi thẳng vào bếp.

Sau khi ăn cơm trưa, nhóc lại định sang nhà Lâm Ngư chơi nhưng bị nhị tẩu chặn lại: "Đông ca nhi, đừng chạy nữa, ở nhà thêu tiếp đi."

"Ta muốn qua nhà Ngư ca nhi chơi."

"Một ca nhi chưa xuất giá thì không nên ngày nào cũng chạy ra ngoài."

Hạ Đông Đông vừa nghe liền không vui, nhóc ra ngoài chơi thì có làm sao? Nương còn chưa nói gì cơ mà.

Nhị tẩu của nhóc liền đỡ lời: "Đông ca nhi muốn ra ngoài thì cứ đi, ta thấy Ngư ca nhi thêu rất đẹp, còn giỏi hơn ta nhiều. Qua đó học hỏi cũng tốt."

Hạ Đông Đông lập tức phấn chấn: "Đúng, đúng vậy!"

"Ai, Đông ca nhi, chờ một chút." Nhị tẩu kéo y lại: "Nhị tẩu có chuyện muốn nói với ngươi."

"Chuyện gì? Tẩu nói đi."

"Đợi một lát, ngươi chờ một chút rồi sẽ biết."

Nhị tẩu cứ thần thần bí bí, còn Hạ Đông Đông thì chỉ muốn nhanh chóng sang tìm Lâm Ngư, nhưng bị kéo lại nên không đi được. Đúng lúc này, Hạ Hà Hoa tới.

"Đông ca nhi có ở nhà không?"

Dì Hà không thích Hạ Hà Hoa lắm, nhưng cũng không muốn đắc tội. Dù sao cũng là người trong cùng thôn, bà kéo ghế ra: "Hà Hoa đấy à."

Hạ Hà Hoa khách sáo vài câu, sau đó thân mật nắm lấy tay Hạ Đông Đông, "Đông ca nhi của chúng ta năm nay cũng mười lăm rồi nhỉ, càng lớn càng xinh đẹp."

Hạ Đông Đông nổi cả da gà. Hạ Hà Hoa này bị làm sao vậy? Mấy hôm trước nàng ta còn tức giận trừng mắt với nhóc, vậy mà hôm nay lại làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thân thiết đến mức này.

Nhóc không ưa Hạ Hà Hoa, ai bảo nàng ta từng bắt nạt Ngư ca nhi.

Thấy Hạ Đông Đông lạnh mặt, Hạ Hà Hoa hơi lúng túng cười gượng hai tiếng: "Là thế này, ta đến đây là muốn bàn chuyện hôn nhân cho Đông ca nhi. Đại ca ta năm nay cũng đến tuổi, nhà ta lại ở gần trấn, sau này có thể làm ăn buôn bán, cuộc sống cũng tốt hơn."

Dì Hà biết ngay Hạ Hà Hoa đến chẳng có chuyện gì hay ho, bà liền kéo Hạ Đông Đông về phía mình: "Đông ca nhi còn nhỏ, ta muốn để nó ở nhà thêm một hai năm nữa."

"Ôi dào, sao đâu chứ, đính hôn rồi còn phải chuẩn bị này nọ, cũng mất nửa năm một năm." Nhị tẩu ở bên cạnh phụ họa.

Dì Hà trừng mắt lườm nàng một cái: "Hôn sự của Đông ca nhi có đến lượt ngươi quyết định sao?"