Sau khi hai người rửa mặt, bọn họ cùng nhau lên giường. Lâm Ngư nằm trong chăn ấm, lắng nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên cửa sổ: "Chắc sắp tạnh rồi nhỉ?"
Ngụy Thanh Sơn đáp: "Ừ, nếu mai trời tạnh, ta sẽ vào núi xem thế nào."
"Ta cũng muốn đi."
"Mưa vừa tạnh, đường núi trơn lắm, em cứ ở nhà chờ, đợi vài hôm nữa hẵng đi."
Lâm Ngư rúc nửa khuôn mặt vào chăn, ngay cả Ngụy Thanh Sơn bên cạnh cũng nằm rất ngay ngắn.
Lâm Ngư nhỏ giọng gọi một tiếng: "Thanh Sơn..."
Ngụy Thanh Sơn xoay người ôm cậu: "Nếu đau thì bảo ta."
Lâm Ngư cắn môi, không dám lên tiếng, sợ giống như đêm tân hôn, lại làm Ngụy Thanh Sơn nổi hứng. Nhưng mà... thật sự rất đau. Cậu run rẩy vòng tay ôm lấy cổ y, hơi thở dồn dập.
Ngụy Thanh Sơn nhẹ nhàng vuốt ve dỗ dành tiểu phu lang, nhưng vẫn làm cậu đau đến run rẩy.
Y không dám quá mức, chỉ làm hai lần rồi ôm chặt tiểu phu lang của mình vào lòng. Trong lòng dâng lên một cảm giác vui sướиɠ khó tả, còn hạnh phúc hơn cả ngày hôm ấy khi cùng sư phụ hạ gục con hổ lớn.
Cuối cùng tiểu phu lang cũng hoàn toàn thuộc về y.
Ngụy Thanh Sơn vỗ nhẹ lưng tiểu phu lang, Lâm Ngư mơ màng run nhè nhẹ: "Không... từ bỏ."
"Ừm, em ngủ đi, còn đau không?"
"Không... không đau."
Ngụy Thanh Sơn hài lòng ôm lấy tiểu phu lang của mình, y đoán đối phương cũng có cùng cảm giác như mình, chỉ là quá thẹn thùng nên không dám nói ra.
Sau khi hai người rửa mặt, bọn họ cùng nhau lên giường. Lâm Ngư nằm trong chăn ấm, lắng nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên cửa sổ: "Chắc sắp tạnh rồi nhỉ?"
Ngụy Thanh Sơn đáp: "Ừ, nếu mai trời tạnh, ta sẽ vào núi xem thế nào."
"Ta cũng muốn đi."
"Mưa vừa tạnh, đường núi trơn lắm, em cứ ở nhà chờ, đợi vài hôm nữa hẵng đi."
Lâm Ngư rúc nửa khuôn mặt vào chăn, ngay cả Ngụy Thanh Sơn bên cạnh cũng nằm rất ngay ngắn.
Lâm Ngư nhỏ giọng gọi một tiếng: "Thanh Sơn..."
Ngụy Thanh Sơn xoay người ôm cậu: "Nếu đau thì bảo ta."
Lâm Ngư cắn môi, không dám lên tiếng, sợ giống như đêm tân hôn, lại làm Ngụy Thanh Sơn nổi hứng. Nhưng mà... thật sự rất đau. Cậu run rẩy vòng tay ôm lấy cổ y, hơi thở dồn dập.
Ngụy Thanh Sơn nhẹ nhàng vuốt ve dỗ dành tiểu phu lang, nhưng vẫn làm cậu đau đến run rẩy.
Y không dám quá mức, chỉ làm hai lần rồi ôm chặt tiểu phu lang của mình vào lòng. Trong lòng dâng lên một cảm giác vui sướиɠ khó tả, còn hạnh phúc hơn cả ngày hôm ấy khi cùng sư phụ hạ gục con hổ lớn.
Cuối cùng tiểu phu lang cũng hoàn toàn thuộc về y.
Ngụy Thanh Sơn vỗ nhẹ lưng tiểu phu lang, Lâm Ngư mơ màng run nhè nhẹ: "Không... từ bỏ."
"Ừm, em ngủ đi, còn đau không?"
"Không... không đau."
Ngụy Thanh Sơn hài lòng ôm lấy tiểu phu lang của mình, y đoán đối phương cũng có cùng cảm giác như mình, chỉ là quá thẹn thùng nên không dám nói ra.
Sáng hôm sau, khi Ngụy Thanh Sơn thức dậy Lâm Ngư vẫn còn chưa tỉnh giấc. Cậu ngủ say để lộ nửa khuôn mặt khỏi chăn, mái tóc dài đen nhánh ngoan ngoãn xõa trên gối. Ngụy Thanh Sơn không nhịn được khẽ cười, tiểu phu lang của y chắc chắn là mệt đến mức kiệt sức rồi. Còn nữa, tay nghề của Thạch Đầu quả thực rất tốt, chiếc giường này vậy mà chẳng phát ra một tiếng động nào.
Ngụy Thanh Sơn lặng lẽ đi vào bếp nấu cơm, ngày hôm qua vẫn còn thừa mấy cái bánh bột ngô với rau dại. Ngụy Thanh Sơn có chút ảo não, mặc dù với y mà nói, những thứ này ăn đã là ngon hơn trước rất nhiều, nhưng lại không muốn để tiểu phu lang của mình chịu khổ, chỉ ăn mấy món thô sơ này.
Sống lưng Ngụy Thanh Sơn thẳng tắp đứng trong bếp, nướng thêm mấy chiếc bánh bột ngô, sợ tiểu phu lang của mình tiếc không dám ăn nên còn xào thêm hai quả trứng gà.
Riêng bản thân thì chỉ hâm nóng bánh bột ngô với rau dại rồi ăn qua loa một chút, sau đó vác giỏ tre lên núi đi săn. Tiểu phu lang của y thực sự quá gầy, y cũng không dám dùng sức, sợ làm cậu bị thương.
Ngụy Thanh Sơn cõng giỏ tre rời đi, đến khi Lâm Ngư tỉnh dậy thì mặt trời bên ngoài đã lên cao.
"Thanh Sơn, Thanh Sơn." Cậu gọi hai tiếng nhưng không ai đáp lại, hẳn là đã vào núi rồi.
Lâm Ngư cử động người, cảm thấy có chút khó chịu. Thím Lý nói rất đúng, lần đầu tiên quả thật rất đau. Cậu thấy người không thoải mái liền xuống giường đun nước nóng.
Vừa đi lại đã cảm thấy chân hơi nhũn, lúc mở nắp nồi ra thì thấy bên trong có mấy chiếc bánh bột ngô vừa mới hâm nóng, còn có một đĩa trứng xào.
Trong lòng Lâm Ngư chợt thấy ấm áp, cậu đun nước nóng, thay quần áo sạch sẽ rồi mới ngồi xuống ăn cơm.
Ăn xong, cảm giác trên người dễ chịu hơn một chút, cậu thả lũ gà con trong l*иg ra cho chạy nhảy, ngay cả Tuyết Trắng cũng thả ra chơi ở sân trước.
Sau cơn mưa xuân, hạt giống trong vườn rau nhỏ đồng loạt nhú mầm, Lâm Ngư vui vẻ vô cùng, nhìn mãi vẫn cảm thấy chưa đủ.
"Ngư ca nhi! Hôm nay ngươi ở nhà à?"
Hạ Đông Đông xách giỏ thêu hoa bước đến: "Aiya, hôm qua trời mưa không ra ngoài được, ta chán chết mất! Nương ta bắt ta thêu hoa cả ngày, tẩu ở nhà thật là tốt quá!"
Lâm Ngư cũng rất vui, liền dọn ghế cùng Hạ Đông Đông ngồi phơi nắng trong sân.
Lúc này cậu cũng không có việc gì làm, thấy Hạ Đông Đông cầm khung thêu hoa, liền ngứa tay muốn thử một chút. Đã nhiều năm không thêu, tay cậu có hơi cứng.
Hạ Đông Đông đưa khung thêu hoa cho cậu xem: "Ngư ca nhi, tẩu nhìn xem, cái lá này ta thêu thế nào cũng không đẹp."
"Đưa ta xem thử."
Thấy Lâm Ngư đưa tay ra, Hạ Đông Đông lập tức nhét cho cậu, như thể gặp được cứu tinh: "Tẩu thêu đi, tẩu thêu đi! Ta không có hoa tay, nương ta cứ bắt ta phải học."
Hạ Đông Đông bắt chéo chân lười biếng ngồi dựa vào ghế, bỗng nghe thấy tiếng ríu rít liền hỏi: "Ngư ca nhi, nhà tẩu có gà con à?"
"Ừ, mấy ngày trước ta lên trấn trên mua ít con giống."
Hạ Đông Đông vừa nghe đã thấy hứng thú, quên luôn chuyện thêu hoa, chạy ra hậu viện xem gà con.
Lâm Ngư cúi đầu tiếp tục thêu, cậu nghĩ nếu lúc rảnh rỗi có thể thêu khăn tay, túi thơm hay gì đó thì có thể giúp đỡ thêm chút tiền chi tiêu trong nhà.