Không bao lâu sau, mưa lại rơi, Ngụy Thanh Sơn nhìn về phía xa: "Ngày mai có lẽ không vào núi được rồi."
Lâm Ngư ừ một tiếng.
Vì trời mưa nên hai người ăn tối sớm, bánh bao không còn nhiều, Lâm Ngư lại hấp thêm mấy cái bánh bột bắp với rau dại, chấm sa tế ăn cũng không tệ.
Cậu hai tay ôm bánh bao, từng miếng từng miếng gặm. Buổi tối vẫn còn dư bốn cái bánh bao nhân rau cần nước, cậu thỉnh thoảng nhìn ra ngoài, mưa hôm nay có vẻ lạnh hơn.
"Một lát nữa mang hai cái bánh bao sang cho Đông ca nhi đi."
Lâm Ngư lập tức ngẩng đầu lên: "Một cái là được rồi, vẫn còn bánh bột ngô."
Đồ vật trong nhà đều do một tay Ngụy Thanh Sơn gây dựng, cậu không thể tùy tiện tiêu xài. Ngoài việc ăn uống đầy đủra thì cuộc sống cũng không quá dư dả, toàn bộ đều nhờ Ngụy Thanh Sơn vào núi săn bắn.
"Cầm cả hai đi." Ngụy Thanh Sơn nói.
"Vậy ta để dành tiền đồng để mua đất."
Ngụy Thanh Sơn cười nhẹ: "Đồ trong nhà đều là của em với ta."
Lâm Ngư lúc này mới yên tâm ăn cơm. Ăn xong, cậu cầm hai cái bánh bao mang đi, còn Ngụy Thanh Sơn thì vào bếp nấu nước.
Trong phòng chứa củi của nhà họ Tiền, Tang Nương ôm chặt Thanh ca nhi vào lòng, hai mẹ con cuộn tròn bên nhau. Hôm nay vừa có một trận mưa xuân rào rạt, thời tiết lại lạnh thêm, gió lùa bốn phía, nước mưa đọng trên mái dột xuống từng giọt.
Tang Nương chỉ có thể cố gắng tìm một chỗ khô ráo, ôm chặt Thanh ca nhi vào ngực để nước mưa không làm ướt con trai mình. Thanh ca nhi còn nhỏ, chưa hiểu được nỗi khổ của mẹ, chỉ chớp đôi mắt ngây thơ, mυ"ŧ ngón tay rồi cất giọng yếu ớt: "Nương ơi, Thanh ca nhi đói bụng, muốn ăn cơm."
Tang Nương lau nước mắt, rút một cọng rơm đưa cho Thanh ca nhi: "Ngoan, mυ"ŧ tạm cái này được không? Chờ trời sáng, nương sẽ kiếm đồ ăn cho con."
Thanh ca nhi đói đến mức chịu không nổi, cầm cọng rơm định bỏ vào miệng nhai, nhưng Tang Nương vội vàng giữ tay con lại: "Nghe lời mẹ, không được nuốt vào bụng."
Thanh ca nhi chỉ có thể cắn cọng rơm, nhai nhai như tìm chút vị ngọt, rồi ngước lên nói: "Nương ơi, con muốn gặp dì xinh đẹp kia, dì đã cho con bánh bao thơm ngon ăn, còn có nước ngọt để uống nữa. Con thích dì đó."
Tang Nương nghe con nói mà lòng đau như cắt, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống. Nàng ở nhà họ Tiền đã ba năm, ngày đêm không ngừng dệt vải, vậy mà đến miếng thịt cũng chưa từng được ăn. Thanh ca nhi từ lúc sinh ra đến giờ, có khi nào được biết đến mùi vị của thịt đâu.
Hôm qua nàng dệt thêm được mấy tấm vải, bán được chút bạc lẻ, nàng đã cất giấu riêng để dành, định khi nào tích đủ thì mua chút đồ ngon cho con. Ai ngờ Tiền Quý Nhi đột nhiên về nhà, lục lọi và lấy sạch số tiền đó.
Tang Nương ôm con dỗ dành: "Ngoan nào, ngủ đi, chờ con tỉnh dậy sẽ có bánh bao thơm ngon để ăn."
Thanh ca nhi đói đến mức lả người, vẫn cắn cọng rơm trong miệng, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo Tang Nương: "Nương ơi, con đói, ngủ không được..."
"Ngoan, nhắm mắt lại ngủ đi nào."
Lâm Ngư đội nón lá, lặng lẽ đi đến bên ngoài phòng chứa củi của nhà họ Tiền. Căn phòng này cũ kỹ, chỗ nào cũng có khe hở, cậu có thể nhìn thấy rõ bên trong qua những lỗ thủng. Cậu thấy Tang Nương đang ôm Thanh ca nhi dỗ dành, còn đứa trẻ thì ủ rũ tựa vào lòng mẹ, miệng nhai một cọng rơm.
Lâm Ngư nhớ lại những ngày tháng cùng mẹ sống trong cảnh cơ cực. Sau khi cha mất tích, mẹ cậu đổ bệnh, nhưng vẫn gắng gượng ngồi dậy thêu thùa để kiếm tiền nuôi gia đình.
Cậu cúi nhìn hai chiếc bánh bao còn ấm trong tay, trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Cậu hạ giọng gọi: "Tang Nương, Tang Nương."
Thanh ca nhi vừa thấy dì xinh đẹp đã từng cho mình bánh bao liền muốn cất tiếng gọi, nhưng bị Tang Nương vội vàng bịt miệng lại. Nàng lắc đầu ra hiệu: "Không được lên tiếng."
Lâm Ngư ném hai chiếc bánh bao vào trong rồi lập tức rời đi. Tang Nương buông con ra, chạy vội tới nhặt gói vải nhỏ lên, thấy bánh bao mềm mại, còn ấm, nàng biết ngay đây là đồ ăn. Tang Nương vội vàng quay lại, nói với con: "Ngoan, ăn chút gì đi con."
Thanh ca nhi đói đến mức không kịp chờ nữa, ôm lấy bánh bao mà gặm. Tang Nương xoa đầu con, dịu giọng: "Suỵt, không được nói chuyện."
Thanh ca nhi ngoan ngoãn gật đầu, khuôn mặt nhỏ gầy gò căng lên vì miếng bánh bao nhét đầy trong miệng, cậu nhóc mơ hồ nói: "Nương, nương ăn đi!"
Nói rồi, Thanh ca nhi giơ bánh bao trong tay lên mời mẹ, hai bàn tay nhỏ nhắn nhưng lấm lem bẩn thỉu, trên chiếc bánh bao trắng mịn in mấy dấu tay đen nhẻm.
Tang Nương cúi đầu xuống cắn một miếng: "Ngoan, nương còn một cái nữa."
Vừa cắn vào, nàng liền cảm nhận được vị thịt, Ngư ca nhi thế mà mang đến bánh bao nhân thịt cho nàng! Tang Nương cầm chiếc bánh còn lại, ăn ngấu nghiến.
Lâm Ngư trở về liền tìm Ngụy Thanh Sơn, y đang nấu nước, thấy cậu bước vào liền vẫy tay: "Lại đây hong khô quần áo đi."
Lâm Ngư ngoan ngoãn ngồi xuống bên bếp lửa sưởi ấm, cậu vừa đi ra ngoài một chuyến, vạt áo đã bị mưa làm ướt.
Cơn mưa xuân này rả rích suốt cả ngày.