Chương 48

Ngụy Thanh Sơn cùng Thạch Đầu khiêng giường xuống xe, nghe cuộc trò chuyện giữa hai người, Lâm Ngư cũng biết chắc chắn chiếc giường này không rẻ chút nào. So với những chiếc giường thông thường, giường này vừa chắc chắn vừa có khung màn, đúng là tốt hơn rất nhiều.

Hai người ra tới đứng cạnh xe la trò chuyện, Lâm Ngư nhanh chóng mang trà nóng tới, Thạch Đầu chất phác cười cười, Ngụy Thanh Sơn nhờ Lâm Ngư lấy mấy cái bánh bao ra.

Lâm Ngư vội vàng đi lấy bánh bao, cậu không rõ trong nhà thợ mộc có bao nhiêu người, nên chọn bốn cái mang ra, hai cái nhân thịt thuần, hai cái nhân thịt với rau cần nước. Bánh bao vừa lấy ra từ trong nồi vẫn còn hơi ấm.

Ngụy Thanh Sơn nhận lấy đưa cho Thạch Đầu: "Tẩu tử của ngươi làm đấy, mang về nếm thử đi."

Thạch Đầu vội vàng nói cảm ơn rồi đánh xe la rời đi: "Thanh Sơn ca, tẩu tử, ta đi trước đây."

Thạch Đầu cầm bánh bao vẫn còn nóng hổi, mỗi cái đều rất to. Hắn ngồi trên xe la, cầm một cái cắn xuống, nước thịt chảy ra đầy miệng. Thạch Đầu hài lòng khen một tiếng, nhanh chóng mang về cho nương của hắn cũng nếm thử. Tẩu tử của Thanh Sơn ca đúng là nấu ăn ngon thật!

Lâm Ngư có ấn tượng rất tốt với Thạch Đầu thật thà chất phác. Thạch Đầu không biết rằng chính là bởi vì cậu có thiện cảm với hắn, hôn sự sau này của hắn không thể không thiếu sự giúp đỡ của cậu.

Sau khi đặt giường mới vào phòng xong xuôi, Lâm Ngư liền vội vàng trải chăn đệm. Cậu đặt một lớp rơm dày xuống rồi trải nệm lên, màn che thì hiện tại trong nhà không có vải dư, đành chờ sau này tính tiếp.

Tâm tình Lâm Ngư rất tốt, nhưng khi vừa trải giường xong thì nghe thấy tiếng mắng chửi từ bên ngoài, còn có cả tiếng khóc của Đông ca nhi.

Cậu vội vàng chạy ra: "Thanh Sơn, nhà của Tang Nương xảy ra chuyện gì vậy?"

"Hẳn là Tiền Quý Nhi đã trở về." Ngụy Thanh Sơn nhíu mày, y đã dọn tới đây hơn một năm, cũng biết chút ít chuyện nhà họ Tiền. Tên Tiền Quý Nhi này thích rượu chè cờ bạc, mỗi khi chơi chán ở bên ngoài rồi lại về nhà đánh vợ.

"Tiền đâu? Đưa tiền cho ta! Hôm qua ngươi không phải mới lên trấn trên bán vải sao? Bạc đâu? Đưa đây!"

"Không có... không có, ta đã đưa hết cho nương rồi..."

Bên kia vang lên tiếng thét vì bị đánh của Tang Nương, Đông ca nhi chắc là bị dọa sợ nên khóc không ngừng.

"Đánh mạnh vào! Đánh chết nó đi! Đồ đàn bà mà dám giấu bạc, đánh thật mạnh vào cho ta!"

Lâm Ngư nghe thấy giọng nói chói tai của Tiền bà tử, cả người khẽ run lên, lại nhớ tới những lần bị Thái Xuân Hoa đánh.

Ngụy Thanh Sơn nắm lấy tay cậu: "Chúng ta qua đó xem thử."

Trước kia, mỗi lần nghe thấy chuyện này, Ngụy Thanh Sơn đều không ra mặt. Y là một đại nam nhân, đi bênh vực một phụ nhân sẽ rất bất tiện, hơn nữa Tiền Quý Nhi là một kẻ côn đồ, không sợ trời không sợ đất, có nói gì cũng vô ích. Nếu vì y ra tay giúp đỡ mà để Tang Nương bị gây khó dễ hơn, thì chẳng khác nào hại nàng.

Ngụy Thanh Sơn vốn không muốn quản chuyện này, nhưng tiểu phu lang của y lại mềm lòng, nếu không đi khuyên ngăn, y sợ cậu sẽ buồn trong lòng.

Vậy nên lần này, y mới dẫn Lâm Ngư qua đó. Nhà bọn họ ở cùng một dãy, cũng chỉ có một nhà khác thò đầu ra xem náo nhiệt, nhưng không ai lên tiếng can thiệp.

Lâm Ngư vừa tới nơi đã thấy Tiền Quý Nhi đang cầm cây chổi quật lên người Tang Nương. Nàng ôm thân mình khóc thút thít, Tiền bà tử thì đứng bên cạnh thúc giục đánh mạnh hơn. Đông ca nhi đứng ở cửa khóc lớn, nhưng không ai dỗ dành.

"Sao vậy?"

Một nhà khác hóng chuyện lên tiếng: "Hình như Tiền Quý Nhi trở về phát hiện Tang Nương giấu mấy đồng tiền, nên mới đánh nàng."

Lâm Ngư ôm Đông ca nhi dỗ dành: "Thanh ca nhi ngoan nào, đừng khóc, đừng khóc."

Tiền Quý Nhi vẫn không ngừng đánh Tang Nương: "Nói! Có còn nữa không? Còn giấu không?"

Tiền bà tử gào lên: "Đánh mạnh vào! Dám giấu bạc, đánh chết cũng là xứng đáng!"

Tang Nương đau đớn kêu lên hai tiếng, ôm lấy cánh tay liên tục né tránh. Nàng càng né, Tiền Quý Nhi càng ra tay độc ác hơn.

Ngụy Thanh Sơn bước lên, giật lấy cây chổi trong tay hắn ta: "Đủ rồi!"

Tiền Quý Nhi vừa đối diện với vẻ mặt lạnh băng của Ngụy Thanh Sơn liền hoảng sợ, nhưng đây là chuyện nhà hắn, đâu đến lượt y can thiệp? Hắn gân cổ gào lên:"Ta dạy dỗ vợ của ta, liên quan gì đến ngươi? Ngươi xen vào làm gì?"

Ngụy Thanh Sơn hừ lạnh một tiếng: "Chuyện nhà ngươi ta mặc kệ, nhưng ngươi dọa sợ phu lang của ta, chuyện này ta không bỏ qua được."

Y ném cây chổi xuống chân Tiền Quý Nhi: "Nếu ta còn nghe thấy tiếng nữa, đừng trách ta không khách khí."

Ngụy Thanh Sơn quay lưng rời đi: "Ngư ca nhi, chúng ta về thôi."

Lâm Ngư xoa đầu Đông ca nhi rồi cũng rời đi, dù sao cũng là chuyện nhà người ta, Ngụy Thanh Sơn làm đến mức này đã là rất tốt rồi.

Bên đó cuối cùng cũng yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng khóc của Đông ca nhi. Tiền Quý Nhi không dám đắc tội với Ngụy Thanh Sơn, liền kéo Tang Nương và Đông ca nhi ném vào phòng chứa củi.

"Không được ăn cơm! Hôm nay hai mẹ con ngươi ngủ ở đây đi!"

Lâm Ngư sau khi trở về thở dài một hơi, Tang Nương thật đáng thương, gặp phải kẻ không ra gì.

Cậu biết hôm nay Ngụy Thanh Sơn ra mặt hoàn toàn là vì cậu. Lâm Ngư kéo kéo tay Ngụy Thanh Sơn, nhẹ giọng nói: "Cảm ơn."

"Đi trải giường đi, giường trong nhà còn chưa trải xong kìa."

Ngụy Thanh Sơn nắm tay Lâm Ngư dắt vào trong nhà. Mỗi nhà có một nỗi khổ riêng, y không phải kẻ thích xen vào chuyện người khác, nhưng phu lang của y lại mềm lòng.